Đường Vũ đứng dậy, nhìn những thi thể nằm ngang dọc khắp bốn phía, thật lâu không nói.
Lửa vẫn cháy, nóng rực như thế, sáng bừng như thế, nhưng rốt cuộc vẫn không đốt thủng được bầu trời đen kịt này, cũng chẳng thể soi tỏ mảnh đất tan hoang kia.
Lý Kỳ bật cười cuồng loạn, nhìn những lầu các hoa lệ của Thái Sơ cung, lớn tiếng quát: “Từ nay về sau sẽ chẳng còn ai cản được ta nữa! Giết vào! Giết vào! Giết sạch bọn chúng!”
“Chỉ được giết nam nhân! Nghe rõ chưa! Ha ha ha ha!”




