“Đoạt quyền! Đây chính là đoạt quyền!”
Bên trong quan thự, Đái Bình nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Tên Đường Vũ kia, uổng công ta coi trọng hắn như vậy! Hắn thế mà dám liên kết với bách tính và thế gia để gây áp lực cho chúng ta, mưu đồ đoạt lấy quyền chỉ huy.”
“Rốt cuộc hắn muốn làm cái gì? Chẳng lẽ hắn định dùng sức một người để giữ vững Tiếu quận sao!”
Sắc mặt Đái Uyên âm trầm, lạnh lùng quát: “Còn không phải tại cái đồ ngu xuẩn là ngươi sao? Cứ mở miệng ra là nói hắn là nhân tài trị lý nội chính, nằng nặc đòi ta thu nhận hắn vào dưới trướng.”




