Trương Tiên thong dong trở lại Linh Kiếm phong. Vừa ngự kiếm đáp xuống đất, hắn đã gặp ngay Trấn Hải và Trần Thiết Tâm đang đi tới.
"Sư đệ đến đúng lúc lắm!" Trần Thiết Tâm xoa xoa tay bước tới đón, "Lô khôi lỗi thứ hai của Tinh Hựu giám tư ngày mai là về đến nơi rồi!"
Trương Tiên xua tay: "Đống đó không cần nữa đâu."
"Hả?" Trần Thiết Tâm lập tức xị mặt. Lô hàng đó là do nàng tự ứng tiền túi ra đặt trước, phen này lỗ to rồi.
"Hàng không lấy, nhưng tiền vẫn trả đủ." Trương Tiên bổ sung.
Sắc mặt Trần Thiết Tâm nháy mắt chuyển từ âm u sang rạng rỡ: "Thế này thì ngại quá."
Đại sư huynh Trấn Hải đứng cạnh ngó nghiêng xung quanh: "Sư tôn đâu rồi? Sao không thấy bóng dáng người đâu cả?"
"À, đệ đang định nói với hai người đây." Trương Tiên lấy ngọc bài của Lý Phất Hy ra, quơ quơ trước mặt hai người, "Dạo này sư tôn đang tu luyện trên phi chu của đệ, chuyện ở Linh Kiếm phong đành làm phiền sư huynh sư tỷ vậy."
"Hít..."
Hai người đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh, tròng mắt suýt lồi cả ra ngoài.
"Sư đệ, tốc độ công lược của đệ... thật kinh khủng! Tiểu thuyết bán trên núi của chúng ta cũng chẳng dám viết thế này." Trần Thiết Tâm giơ ngón tay cái lên, "Mới có mấy ngày, ngay cả tín vật của sư tôn cũng lấy được rồi!"
"Hiểu lầm! Hoàn toàn là hiểu lầm!" Trương Tiên liên tục xua tay. Sau đó, hắn móc ra hai cái cẩm nang nặng trịch dúi vào tay họ, "Hai vị lo liệu phong vụ vất vả, đây là chút lòng thành."
Hai người nhận lấy cẩm nang, lặng lẽ dùng thần thức quét qua. Chà!
Trấn Hải chính khí lẫm liệt nói: "Sư đệ cứ yên tâm! Sau này Linh Kiếm phong quyết lấy đệ làm đầu, đệ bảo sao chúng ta nghe vậy!"
Trần Thiết Tâm lại càng vỗ ngực bảo đảm: "Nhân Nhân sư muội đang bế quan ở hậu sơn, mấy tên nam đệ tử không có mắt đến bắt chuyện đều bị tỷ mắng cho vuốt mặt không kịp! Tới tên nào tỷ đuổi tên đó, đuổi sạch sành sanh rồi!"
"À, đệ cũng đang định đi tìm Nhân Nhân sư muội đây." Trương Tiên chắp tay, cáo từ rời đi.
Nhìn theo bóng lưng hắn, Trần Thiết Tâm cảm khái lắc đầu: "Sư đệ nhà ta ngoài háo sắc ra thì cái gì cũng tốt. Tương lai của Linh Kiếm phong phải trông cậy cả vào đệ ấy rồi."
Trấn Hải chỉnh lại y quan, vẻ mặt nghiêm túc: "Thế nào gọi là háo sắc? Sư đệ đây là có tấm lòng bao la, 'đạt tắc kiêm tế thiên hạ', muội đã nghe qua chưa?"
"Sư huynh, huynh thay đổi rồi." Trần Thiết Tâm ra chiều đau lòng nhức óc, nhưng ngay sau đó lại cùng Trấn Hải ước lượng cẩm nang trong tay, đồng thanh thở dài: "Hết cách rồi, sư đệ cho nhiều quá mà!"
...
Đứng trước động phủ ở hậu sơn, Trương Tiên gõ nhẹ khớp ngón tay lên thạch môn. Các đường vân cấm chế trên cửa gợn lên ánh sáng nhạt, sau đó cánh cửa lặng lẽ trượt mở.
Lâm Nhân Nhân duyên dáng đứng ở cửa, khuôn mặt rạng rỡ ý cười, làn da trắng ngần như tuyết. Điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là dao động linh lực đang lưu chuyển quanh thân nàng: trúc cơ bát trọng!
Trương Tiên tặc lưỡi, không hổ là thiên linh căn. Bản thân hắn đắp lên người đủ loại tài nguyên, lại có sư tôn giúp đỡ, vậy mà vẫn không đuổi kịp tiến độ của Lâm Nhân Nhân.
Lâm Nhân Nhân kiễng chân ghé sát vào mặt Trương Tiên, nở nụ cười có chút giảo hoạt: "Muội cứ tưởng ca ca lần này trở về đã kết thành kim đan rồi chứ, xem ra huynh vẫn chưa thu phục được sư tôn rồi."
"Nói bậy bạ gì đó!" Tai Trương Tiên nóng ran, hắn giơ tay định búng trán nàng nhưng lại bị nàng linh hoạt né tránh, "Huynh tới đón muội lên phi chu tu hành, sư tôn cũng ở đó."
Lâm Nhân Nhân lắc đầu, chỉ vào tờ giấy dán trên vách tường: "Không kết kim đan, quyết không xuất quan".
Trương Tiên bật cười, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: "Sao lần này lại kiên quyết thế? Còn đòi 'không kết kim đan, quyết không xuất quan' nữa, chịu đả kích gì rồi sao?"Thiếu nữ đỏ mặt: "Không thèm nói cho huynh biết đâu."
Trương Tiên bất đắc dĩ, lấy ra một thanh trường kiếm toàn thân xanh biếc như nước. Thân kiếm không mượn gió mà tự lơ lửng, vạch ra những đường cong tuyệt mỹ giữa không trung, nhẹ nhàng xoay quanh Lâm Nhân Nhân.
"Chỉ thế này thôi sao?" Lâm Nhân Nhân bĩu môi.
"Nhìn kỹ lại xem." Trương Tiên chắp tay sau lưng, khóe môi thoáng hiện một nụ cười thần bí.
Lâm Nhân Nhân đang định lên tiếng thì đột nhiên trừng lớn đôi mắt hạnh: "Khoan đã, huynh không dùng linh lực để khống chế sao?" Nàng vươn tay chạm vào thân kiếm, cảm nhận được linh tính sống động bên trong: "Đây chẳng lẽ là linh bảo?"
"Đoán đúng rồi!"
"Oa!" Lâm Nhân Nhân hệt như một chú nai con vui vẻ, chạy vòng quanh thanh phi kiếm: "Sao huynh có thể thúc động linh bảo được? Huynh mới trúc cơ thất trọng mà!" Nàng chợt sáp lại gần, chóp mũi suýt chút nữa chạm vào mặt Trương Tiên: "Mau nói đi, có phải huynh che giấu tu vi, lén lút đột phá kim đan rồi không?"
Trương Tiên cười mà không đáp, chuyện về hệ thống này có giải thích cũng không rõ ràng được.
Tuy Tô Lăng từng nói ít nhất phải đạt tới trúc cơ đỉnh phong mới có thể luyện hóa linh bảo, nhưng hệ thống lại vô lý như vậy đấy. Giống như việc luyện hóa pháp khí thượng phẩm trước kia cũng thế, luôn có thể phá vỡ giới hạn của tu sĩ.
"Đúng rồi, uẩn kim đan ta đưa cho muội đâu?"
"Uẩn kim đan gì cơ?" Lâm Nhân Nhân ngơ ngác, ngay sau đó chợt nhớ ra điều gì, vội chạy ra cửa nhặt một bình đan dược dưới đất lên: "A! Là Tri Âm tỷ tỷ đưa tới, lúc đó muội đang bế quan nhập định nên quên khuấy mất."
Nút ngọc vừa mở, hương thuốc nồng đậm lập tức lan tỏa khắp nơi.
Một viên đan dược này có thể sánh bằng mười năm khổ tu của tu sĩ bình thường. Tuy hiệu quả sẽ giảm dần, nhưng nhiều viên cộng lại thế này, tu vi gần hai mươi năm xem như dễ như trở bàn tay.
Nghĩ đến đây, vành tai thiếu nữ khẽ nóng ran. Sau trúc cơ đỉnh phong chính là kim đan, chỉ cần tu luyện 《Cửu chuyển ngưng ngọc kinh》 tới mức tiểu thành, là có thể cùng ca ca...
【Ting! Tặng uẩn kim đan x5 thành công, kích hoạt hoàn trả, hoàn trả uẩn kim đan x500.】
【Uẩn kim đan, đan dược huyền phẩm. Tu sĩ trúc cơ hậu kỳ và kim đan tiền kỳ sau khi dùng có thể tăng cường tu vi, hiệu quả giảm dần theo số lần sử dụng.】
Trương Tiên lại lấy ra mấy chiếc linh diệp xanh mướt như sắp rỏ nước, quơ quơ trước mặt nàng: "Ta vẫn còn đồ tốt đây, đi, lên phi chu hưởng thụ nào."
"Nhưng lời thề không xuất quan của muội..." Lâm Nhân Nhân cắn chặt môi dưới, ánh mắt lại bắt đầu dao động.
"Trên phi chu cái gì cũng có, dịch vụ trọn gói bảo đảm muội hài lòng." Trương Tiên ân cần dụ dỗ: "Muội chỉ là đổi một nơi khác để bế quan mà thôi."
......
Trong kiếm thất trên phi chu, Lý Phất Hy vẫn đang múa kiếm. Hai thanh linh bảo đan xen thành một tấm lưới quanh người nàng. Thấy hai người đi vào, nàng vẫn không thu hồi kiếm thế mà chỉ khẽ gật đầu, những giọt mồ hôi rịn ra giữa làn tóc mai long lanh trong suốt.
"Đây chính là linh bảo sao?" Trong mắt Lâm Nhân Nhân tràn ngập vẻ hâm mộ, bàn tay nhỏ bé bất giác múa may theo: "Thật lợi hại. Kiếm thất này cũng đẹp quá, ngập tràn ánh sao."
"Thế này đã là gì. Ta đã nhờ Tri Âm nâng cấp phi chu, chi phí tốn kém gấp hơn hai mươi lần hiện tại."
"Hai... hai mươi lần?!" Lâm Nhân Nhân hoàn toàn ngây người, cái miệng nhỏ nhắn há hốc thành hình chữ O. Độ chịu chi cỡ này, phóng mắt khắp cả Nam Vực phỏng chừng cũng là độc nhất vô nhị.
Lý Phất Hy thu kiếm vào vỏ, mồ hôi ướt đẫm. Trương Tiên hóa ra một chiếc bàn trà bằng bạch ngọc ở giữa kiếm thất. Khi ba người ngồi xuống, trên mặt bàn tự động hiện ra một bộ trà cụ tinh xảo.
"Đẹp quá..." Lâm Nhân Nhân ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, vươn tay muốn đón lấy những vạt tinh huy đang lả tả rơi xuống.
"Là không gian giới tử tu di. Chỉ riêng kiếm thất này đã rộng hơn diễn võ trường của Linh Kiếm phong chúng ta gấp mười lần." Trương Tiên giải thích: "Mỗi một ngôi sao đều là một tụ linh trận do linh thạch thượng phẩm tạo thành. Sau khi linh thạch cạn kiệt, khôi lỗi sẽ tự động thay thế."Lâm Nhân Nhân thầm kinh ngạc, len lén liếc nhìn sư tôn. Nếu đổi lại là ngày thường, Lý Phất Hy hẳn đã lên tiếng quở trách là lãng phí rồi, vậy mà hôm nay thần sắc nàng vẫn thản nhiên như không. Xem ra thời gian qua, quan hệ giữa hai người quả thực không cạn.
Hương trà thơm ngát lan tỏa, Lý Phất Hy khẽ ngửi: "Đây là trà gì?"
"Đặc sản Lương quốc, do trụ quốc công tặng." Trương Tiên tiện miệng đáp, rồi rót cho mỗi người một chén.
Nước trà trong vắt, uống vào lại tuyệt hảo như quỳnh tương ngọc dịch. Ba người vừa nhấp thử một ngụm, tức khắc cảm thấy linh đài thanh minh, những yếu quyết công pháp tối nghĩa ngày thường bỗng chốc trở nên thông suốt!
Lý Phất Hy suýt chút nữa đã không kìm được mà muốn bế quan ngay tại chỗ: "Trà này..." Trong mắt nàng liên tục lóe lên dị thải, bất giác lại nhấp thêm một ngụm.
"Ngươi mau thành thật khai báo! Rốt cuộc thứ này từ đâu mà có!"



