“Vậy... vậy ít nhất cũng phải mất ba tháng, đây đã là tốc độ nhanh nhất rồi.”
“Có thể làm gấp được không? Ta trả thêm tiền.”
Hồ Đào cắn môi, dường như đang cân nhắc giới hạn của bản thân, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Chuyện này thật sự không được đâu. Cưỡng ép rút ngắn thời gian chỉ khiến cơ thể xuất hiện tỳ vết, thậm chí là sụp đổ. Ba tháng đã là cực hạn mà ta có thể làm được rồi.”
Trương Tiên gật đầu, không cưỡng cầu nữa.




