"Càn rỡ!" Ngao Nhuận quát khẽ, uy áp của cảnh giới Hợp Thể đỉnh phong như thủy triều cuồn cuộn ập về phía Trương Tiên!
Trương Tiên lại dường như chẳng hề hay biết, chỉ hờ hững phẩy tay: "Bỏ đi. Oan có đầu, nợ có chủ. Món nợ này, ta tự khắc sẽ tính lên đầu Tâm Đăng. Thái tử Ngao Khâm đã vẫn lạc, ta cũng không muốn tính toán nhiều làm gì. Nể tình Long vương bệ hạ đang chịu nỗi đau mất con, chuyện này, xí xóa từ đây thì thế nào?"
"Xí xóa?" Ngao Thịnh nổi trận lôi đình, "Ngươi nói xí xóa là xí xóa sao? Trương Tiên, ngươi cũng quá coi thường Tây Hải long cung ta rồi đấy!"
Lần này Trương Tiên lười chẳng buồn liếc hắn lấy một cái, giọng điệu pha chút thiếu kiên nhẫn: "Sao thế? Bây giờ kẻ lớn không lên tiếng, lại cứ để kẻ nhỏ nhảy ra la lối à? Đây chính là thái độ đàm phán của Tây Hải long cung sao? Nếu đã như vậy, ta thấy hôm nay không cần bàn tiếp nữa đâu."




