Trương Tiên được hai nàng hai bên trái phải hết lời khen ngợi như vậy, tâm trạng vô cùng sảng khoái. Nhìn ánh mắt ẩn chứa vẻ mong chờ của Cố Hàm Nguyệt, hắn cố làm ra vẻ rụt rè, hắng giọng một cái.
"Nếu bệ hạ tin tưởng, hãy cho ta xem qua công pháp của người, Trương mỗ có lẽ sẽ góp được chút sức mọn, đưa ra vài lời kiến giải thiển cận. Tất nhiên, nếu bệ hạ cảm thấy công pháp của bản thân là bí truyền không thể tiết lộ, vậy cứ coi như ta chưa từng nhắc đến."
Nghe câu nói bề ngoài khiêm tốn nhưng thực chất lại ngạo khí ngút trời này của hắn, cộng thêm lời làm chứng từ Lâm Nhân Nhân và Lý Phất Hy, lòng hiếu thắng của Cố Hàm Nguyệt lập tức bị khơi dậy, nàng hừ lạnh một tiếng.
"Có gì mà không thể! Trẫm sẽ khắc ngay lên ngọc giản. Thế nhưng, trẫm cũng phải nhắc nhở ngươi trước, thiên tử kiếm pháp thì không nói làm gì, nhưng đế ngự thần sách là truyền thừa chính thống của hoàng thất Đại Hoang ta, kẻ không mang huyết mạch hoàng tộc, không thừa hưởng khí vận đế vương thì tuyệt đối không thể tu luyện, ngươi có xem cũng phí công vô ích!"




