"Hoang đường!"
Lâm Nhân Nhân rốt cuộc không kìm nén được nữa, gương mặt xinh đẹp lạnh như băng sương: "Theo như lời Thắng Vương, giết người đoạt bảo là để tích lũy tài nguyên, luyện hóa phàm linh là để cường đại bản thân, chỉ cần gắn cái danh cứu vớt chúng sinh thì đều trở thành hành vi chính đáng sao? Loại tà thuyết ngụy biện này, bổn cung chưa từng nghe qua!"
Vô Tranh Thắng Vương không hề mảy may dao động trước sự kích động của Lâm Nhân Nhân. Ông lặng lẽ chờ nàng nói xong mới thong thả cất lời: "Thánh nữ điện hạ hiểu được bao nhiêu về số kiếp thiên mệnh?"
Chủ đề đột ngột chuyển hướng, nộ khí của Lâm Nhân Nhân vẫn chưa tan, nàng lạnh lùng đáp: "Tu sĩ tu hành vốn trọng cơ duyên khí vận. Khí vận hưng thịnh đến cực điểm thì có thể gọi là thiên mệnh gia thân, con đường tu hành từ đó bằng phẳng thuận lợi, tương truyền còn có thể đi thẳng đến đại đạo phi thăng."




