"Chứng cứ?" Tâm Đăng hơi nghiêng người về phía trước. "Nếu điện hạ bằng lòng ở lại, tự nhiên sẽ thấy được. Đến lúc đó, điện hạ ắt hiểu những lời bần tăng nói không hề hư ngôn."
"Không hứng thú."
Lâm Nhân Nhân dứt khoát từ chối: "Bổn cung đến đây chỉ để tìm sư phụ. Nếu Minh Vương biết tung tích sư phụ ta thì hẵng nói tiếp. Còn nếu chỉ là mấy lời hư vô mờ mịt này, vậy thì miễn bàn."
Thấy thái độ Lâm Nhân Nhân bỗng trở nên lạnh nhạt, Tâm Đăng không giận mà còn cười, chỉ là nơi sâu thẳm trong nụ cười ấy dường như lại mang theo một tia ý vị khó tả.




