Tô Vân Tịch khẽ thở dài: "Gia tộc muốn định cho muội ấy một mối nhân duyên, đối phương cũng là tuấn kiệt của thế gia hiển hách, vậy mà muội ấy lại không chịu thuận theo, cho nên mới giận dỗi bỏ đi. Bây giờ trở về là tốt rồi, gia phụ tuy tức giận nhưng cũng chưa từng thật sự làm khó muội ấy."
Trương Tiên gật đầu, dường như đã bị thuyết phục, nhưng ngay sau đó lại lộ vẻ khó hiểu: "Có điều, theo lời Thánh nữ nói, dường như sau đó quý gia tộc vẫn tiếp tục để mắt tới Bồng Lai Loan, thậm chí may mắn nhờ Dao Quang sơn chủ ra mặt mới dẹp yên được sóng gió?"
Tô Vân Tịch nhìn về phía Lâm Nhân Nhân, ánh mắt lộ vẻ áy náy: "Điện hạ, chuyện này nói ra, có lẽ chỉ là một hồi hiểu lầm."
"Vân Miểu muội muội từng nhắc tới, lúc ở Bồng Lai Loan, muội ấy dường như từng qua lại với một gia tộc ẩn thế. Gia tộc sau khi nghe chuyện, ý định ban đầu chỉ là muốn tìm cơ hội bái phỏng kết giao. Có lẽ cách hành sự thiếu thỏa đáng nên mới khiến điện hạ hiểu lầm ý đồ của gia tộc."




