Trương Tiên theo dòng người bước ra, liếc mắt đã thấy Lộ Nhân Bính đang đứng ngoài cửa sốt ruột ngóng nhìn.
Vừa thấy Trương Tiên, Lộ Nhân Bính rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, rảo bước tiến tới đón, vỗ ngực nói: "Ây da Trương lão ma, rốt cuộc ngươi cũng ra rồi!"
"Ba tháng nay ta ở bên ngoài đứng ngồi không yên, chỉ sợ ngươi nhất thời không kìm nén được mà gây ra động tĩnh gì bên trong! Thế nào, gặp được thánh nữ rồi, không nảy sinh ý đồ xấu gì đấy chứ? Chúng ta mau lên phi chu của Quỳnh Hoa cùng trở về thôi."
Trương Tiên nở nụ cười cố tỏ vẻ thâm sâu: "Lộ huynh, ngươi cứ về trước đi. Tại pháp hội lần này ta tình cờ có chút thu hoạch, có lẽ còn cần ở lại đây bế quan tiềm tu một thời gian."




