"Nói láo!" Trên đài, một lão giả giận dữ quát lớn. Lão chính là Phạm Trùng, thành chủ Cận Uyên thành, đồng thời cũng là đồng minh trung thành của Lâm Kiếm Uyên.
"Nếu Lâm nghị trưởng thực sự là kẻ tham luyến quyền vị, năm xưa hà tất phải sáng lập Thiên Uyên minh, lập ra cái quy củ nghị hội đồng trị này? Ngài ấy trực tiếp học theo Hạ thị ở Nam Vực, xưng đế lập triều há chẳng phải thống khoái hơn sao?"
Một nghị viên có dung mạo thanh niên tên là Chu Khiếu nghe vậy lập tức cười khẩy: "Phạm thành chủ, không thể nói như vậy được. Năm xưa mọi người quy tụ về đây, chính là vì cái quy củ nghị hội đồng trị này."
"Lập vương triều ư? Các ngươi có bản lĩnh và thu phục được lòng người sao? Sao nào, bây giờ đa số ý kiến trong nghị hội trái ngược với nghị trưởng thì không chịu à? Nếu các ngươi có bản lĩnh, bây giờ cứ việc giết sạch chúng ta đi, đến lúc đó Thiên Uyên minh tự nhiên vẫn là nơi để các ngươi một tay che trời!"




