"Sư phụ," Trương Tiên không giải thích nhiều, lật tay một cái, trên án kỷ lập tức hiện ra một đống chai lọ cùng mấy xấp phù lục tỏa linh quang lấp lánh, rực rỡ muôn màu. "Sư phụ cầm lấy những đan dược này đi, toàn là giai phẩm trị thương cố nguyên. Còn cả mấy tấm địa phẩm phù lục này nữa, công thủ vẹn toàn, phòng hờ lúc bất trắc."
Thấy lời lẽ của hắn khẩn thiết, cõi lòng Lý Phất Hy chợt mềm nhũn, giọng điệu cũng không còn lạnh nhạt như trước: "Ngày mai đã phải tỷ thí rồi, chỉ vỏn vẹn một ngày, ta làm gì còn tinh lực để luyện hóa nhiều phù lục đến vậy."
Nói đoạn, nàng khẽ siết chặt miếng ngọc bội bên hông: "Ta đã có linh bảo phòng ngự ngươi tặng, sẽ không sao đâu. Còn về linh đan, chỗ ta vẫn còn nhiều lắm... toàn, toàn là do ngươi tặng cả."
Món linh bảo này vốn do Trương Tiên ép nàng nhận lấy, nay đã luyện hóa được hơn một năm, gần như đạt tới cảnh giới dung hợp làm một với cơ thể.




