Nam tu sĩ được Lâm Nhân Nhân gọi là Tống sư huynh kia uống vài ngụm nước, dường như đã hạ quyết tâm, bèn nói: "Nhân Nhân, chỗ này của ta đã đào đến phần linh quặng rồi, muội đem đi tinh luyện đi."
"Hả? Như vậy sao được, khối linh quặng này sư huynh đã vất vả đào suốt năm ngày trời, huynh đưa cho muội rồi thì huynh tính sao."
"Không sao đâu, dạo này vận khí của ta khá tốt. Ta thấy phía bên kia vẫn còn một khu mỏ, cảm giác chỉ cần đào thêm vài ngày nữa là lại ra linh quặng thôi."
"Không được, tuyệt đối không được. Thế này đi Tống sư huynh, muội mang khối linh quặng này đi tinh luyện, nhắm chừng ít nhất cũng chia được mười viên hạ phẩm linh thạch. Muội chỉ lấy vài viên trong đó, xem như hưởng chút may mắn của huynh. Hôm qua muội thấy có bán một loại cuốc đào quặng có thể cảm ứng được canh kim chi khí, vừa vặn mua về tặng huynh. Như vậy chúng ta có thể cùng nhau đào quặng rồi! Tích lũy được thật nhiều linh thạch."
Nghe giọng nói nũng nịu ngọt ngào của Lâm Nhân Nhân, Tống sư huynh càng thêm kích động.
Nhân Nhân sư muội thật quá chu đáo! Nàng còn muốn mua cuốc đào quặng mới cho mình. Nghĩ đến cảnh sau này hai người có thể dùng chung một chiếc cuốc, hắn cảm thấy quan hệ đôi bên lại tiến thêm một bước.
Hắn khó khăn lắm mới vào được mỏ quặng này, vốn định tích cóp thêm chút linh thạch để trùng kích cảnh giới, kết quả lại công cốc suốt mấy tháng trời. Thế nhưng... nghĩ đến từng nụ cười ánh mắt của Nhân Nhân sư muội, nếu có thể tìm được một đạo lữ như vậy, thì mọi công sức bỏ ra đều xứng đáng!
Ngay sau đó, Tống sư huynh đục khối linh quặng găm trong vách đá ra, đưa cho Lâm Nhân Nhân.
"Vậy muội đi đổi linh thạch đây, sư huynh đợi muội nhé."
Nhìn bóng dáng chân sáo rời đi của Lâm Nhân Nhân, Tống sư huynh chỉ cảm thấy trong không khí vẫn còn vương vấn hương thơm thanh khiết của nàng. Chỉ là không hiểu sao... lúc quay đầu nhìn lại hố quặng trống hoác, trong lòng hắn lại dâng lên một tia xót xa.
Tại nơi tinh luyện linh quặng, một trong những người phụ trách tên là Triệu Giáp.
Tu vi Trúc Cơ tam trọng, nam, chưa có đạo lữ.
Hắn rất tự hào về thân phận này. Mỏ quặng nơi đây nổi danh khắp phương viên trăm dặm. Trong Tu Chân giới, những kẻ có tư cách vào đây khai thác đều phải nộp phí, thậm chí là nhờ vả quan hệ đi cửa sau mới vào lọt.
Nguyên nhân rất đơn giản: Đào quặng quá béo bở!
Tiến vào mỏ quặng này, tất cả sản lượng khai thác được đều phải nộp lên khu tinh luyện. Sau đó, phía mỏ quặng sẽ ăn chia theo tỷ lệ: mỏ lấy tám phần, thợ mỏ giữ lại hai phần.
Bình thường mà nói, mỗi tháng một thợ mỏ có thể khai thác được khoảng một trăm viên hạ phẩm linh thạch, trừ đi tiền phế thì vẫn còn dư lại hai mươi viên. Nếu chăm chỉ hoặc vận khí tốt thì con số này còn cao hơn. Thông thường ở quanh khu vực Thủy Vân tông, một tu sĩ Luyện Khí kỳ bình thường có thu nhập mỗi tháng chưa tới mười viên hạ phẩm linh thạch. Đây chính là lý do khiến vô số kẻ muốn sứt đầu mẻ trán chen chân vào đây làm thợ mỏ.
Mà hắn, Triệu Giáp, tuổi đời còn trẻ đã ngồi vững trên chiếc ghế phụ trách tinh luyện linh quặng, địa vị hiển nhiên vô cùng tôn quý.
Nguyên do chủ yếu vẫn là vì gia gia của hắn chính là chủ nhân của mạch quặng này.
Đường đường là một thiếu gia "phú tam đại", hắn vốn chẳng cần ngày nào cũng phải đến trực ban. Chỉ là dạo gần đây——
"Nhân Nhân, lại tới luyện quặng à!" Từ xa, hắn đã phát hiện ra bóng dáng mặc y phục màu vàng nhạt kia bèn vẫy vẫy tay, nở một nụ cười ấm áp mà bản thân tự cho là rất anh tuấn.
"Vâng!" Lâm Nhân Nhân bước tới, lấy linh quặng ra, khẽ hít sâu một hơi: "Hôm nay lại là Triệu Giáp ca ca trực ban, thật trùng hợp quá!" Vừa nói, nàng vừa điệu đà vuốt ve lọn tóc của mình.
Triệu Giáp nhận lấy linh quặng, thuần thục ném vào trong linh lò phía sau, vờ như đang thưởng thức mà đánh giá Lâm Nhân Nhân: "Chất lượng không tồi. Nhân Nhân ngày nào cũng đào quặng vất vả mà làn da vẫn trắng trẻo thế này, xem ra tu luyện 《Thủy Linh Chân Quyết》 rất có thành tựu nhỉ.""Muội muốn tự lực cánh sinh mà!" Lâm Nhân Nhân tinh nghịch lè lưỡi, đáng yêu khẽ vén tà váy ngắn lên. Nàng "vô tình" để hở một góc, làm lộ ra khoảng một thốn đùi ngọc tròn trịa, "Trắng chỗ nào chứ, bắp chân muội sạm đen hết cả rồi đây này."
Hừ! 《Thủy linh chân quyết》 làm sao có thể luyện ra làn da trắng trẻo như thế được. Lão nương mỗi tháng phải tốn đến năm viên hạ phẩm linh thạch mua linh bối châu nghiền thành bột để dưỡng da đấy nhé!
Triệu Giáp liếc nhìn cặp đùi của nàng, chỉ cảm thấy trong lòng nóng rực. Vẻ thanh thuần pha lẫn chút quyến rũ mê người này khiến hắn có chút không chịu nổi.
Hai người trò chuyện một lát thì linh lò cũng luyện xong. Triệu Giáp lên tiếng: "Khối linh quặng này chất lượng không tệ, tinh luyện ra được năm mươi tám viên linh thạch. Đây, chia cho muội mười lăm viên."
"Á! Triệu sư huynh, huynh tính sai rồi sao? Nơi này có linh nhãn giám sát đấy."
"Không sao đâu, mạch quặng này là của nhà ta, chút quyền hạn ấy ta vẫn phải có chứ."
"Hi hi! Đa tạ Triệu Giáp ca ca!"
Nhìn bóng dáng Lâm Nhân Nhân khuất dần, Triệu Giáp âm thầm vui mừng. Tuy lần trước ở tiệc mừng thọ của gia gia, hắn ngỏ lời mời Nhân Nhân sư muội bị từ chối, nhưng lần này rủ nàng đi xem đấu giá, nàng đã đồng ý rồi!
Vừa vặn dẫn nàng đi mở mang tầm mắt. Nhân Nhân muội muội điểm nào cũng tốt, chỉ là quá mức tự cường, cứ nằng nặc đòi tự lực cánh sinh... Được ta bao nuôi chẳng phải tốt hơn sao.
Về phần Lâm Nhân Nhân, nàng cũng có nỗi khổ tâm riêng.
Triệu sư huynh dạo này tấn công dồn dập quá, ta phải nghĩ cách lạnh nhạt với hắn một thời gian mới được. Đáng tiếc, gia thế của hắn tuy tốt, nhưng nếu gia gia hắn không có hơn một trăm đứa cháu trai khác, thì nàng thực sự cũng có thể cân nhắc một chút.
Lâm Nhân Nhân vừa suy nghĩ, vừa bước về phía khoảng đất trống cách đó không xa. Nơi ấy bày biện rải rác mấy chục sạp hàng. Nhờ có mạch quặng này mà nơi đây dần dần hình thành một phường thị giao dịch nhỏ.
"Chịu lỗ đổi linh thạch"
Một sạp hàng nhỏ bé không mấy nổi bật thu hút sự chú ý của Lâm Nhân Nhân. Chủ sạp là một nam tu sĩ trung niên trông có vẻ chất phác, đang lặng lẽ ngồi trước quầy hàng.
Lâm Nhân Nhân từng nghe nói về người này, hắn tên là Trương Tiên.
Hắn đến đây khoảng một tuần trước. Nghe nói phải nộp không ít hạ phẩm linh thạch mới đi cửa sau vào được. Nhưng điều kỳ lạ là, sau khi vào đây hắn không hề đi đào quặng, mà chỉ dựng một sạp hàng nhỏ để đổi linh thạch.
Theo lý mà nói, tỷ lệ trao đổi giữa các loại linh thạch khác thuộc tính cơ bản đều là một đổi một, chênh lệch không đáng kể. Tuy nhiên, thỉnh thoảng cũng có tu sĩ cần gấp một loại thuộc tính nào đó, sẵn sàng dùng mười viên để đổi lấy chín viên.
Nhưng người này lại rất kỳ lạ, lúc mở sạp sẵn sàng dùng mười viên đổi lấy bảy viên, hơn nữa hắn chỉ thu mộc thuộc tính linh thạch. Nghe nói ngay ngày đầu tiên hắn đã đổi được gần một trăm viên, tính ra lỗ mất hơn hai mươi viên linh thạch, không ngờ hôm nay lại tới nữa.
Không phải kẻ ngốc thì chắc chắn là dê béo. Với tâm tư tinh tế của mình, ngay ngày hôm đó nàng đã nắm được toàn bộ thông tin về gã nam tu sĩ này.
Trương Tiên, nam, tu vi Luyện Khí ngũ trọng. Bề ngoài trông có vẻ chất phác, nhưng tuổi căn cốt đã ngoài trăm tuổi.
Một kẻ phế vật trong tu luyện, nhưng lại lắm tiền. Người này chắc chắn có bí mật!
"Linh thạch đổi thế nào vậy ạ?" Lâm Nhân Nhân đi tới trước sạp hàng, khẽ khom người cúi xuống, cất giọng trong trẻo hỏi.
"Tại hạ đang cần gấp mộc thuộc tính linh thạch, bảy viên mộc thuộc tính linh thạch có thể đổi lấy mười viên hạ phẩm linh thạch ở chỗ ta."
Quả nhiên lại thế. Mối làm ăn kiếm lời không công này không làm thì phí. Lâm Nhân Nhân đếm lại trên người, thấy mình có mười ba viên, kết quả nam tu sĩ kia đưa cho nàng hẳn hai mươi viên.
"Đây là mười ba viên đổi được, còn đây là bảy viên tặng thêm cho cô nương." Nam tu sĩ lấy linh thạch ra, tất cả lại đều là thủy thuộc tính.Lâm Nhân Nhân khẽ nhíu mày, người này nói chuyện thật kỳ lạ!
Thôi kệ đi, dù sao linh thạch cũng đã nằm gọn trong túi rồi. Hừ! Sao hắn lại biết ta mang thủy linh căn cơ chứ? Chắc hẳn là đã để ý đến ta từ lâu rồi. Bản tiểu thư quả nhiên mị lực vô biên mà.



