[Dịch] Lâm Thánh

/

Chương 22: Vương tạc - (1)

Chương 22: Vương tạc - (1)

[Dịch] Lâm Thánh

Mại Báo Tiểu Lang Quân

6.032 chữ

29-05-2026

Dưới đáy xã hội, thân phận nào thích hợp nhất để thám thính tình báo?

Cước lực, hóa lang, tượng nhân, hỏa kế và phong trần nữ tử. Trong đó, tửu khách chốn thanh lâu không phú thì quý, lại rất dễ lỡ lời sau khi say.

Bởi vậy, phong trần nữ tử luôn là đối tượng mà các tổ chức tình báo cực kỳ ưa chuộng chiêu mộ.

Có điều, bước chân vào thanh lâu một chuyến, không tiêu tốn vài trăm đồng tiền thì đừng hòng đi ra. Sau này phải tích cực báo sổ mới được.

Nhan Thời Tự xốc lại hòm sách trên vai, cất bước đi về phía ngoại điện.

Lúc này, ở đầu kia của dãy hành lang dài dằng dặc, có hai vị đạo cô đang đi tới.

Ban đầu vì khoảng cách còn xa nên Nhan Thời Tự nhìn không rõ, chỉ thấy vóc dáng cao ráo, đường cong quyến rũ, tựa như một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp.

Tới khi đến gần, hắn mới phát hiện hai vị khôn quan này đều có dung mạo tuyệt sắc.

Đạo cô bên trái sở hữu khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn cùng đôi mắt to tròn, nhưng lại không mang vẻ ngây thơ của thiếu nữ.

Nàng thoa chút phấn hồng nhạt, cả gương mặt rạng rỡ động lòng người, đôi môi đỏ mọng gợi cảm, ánh mắt long lanh như làn thu thủy gợn lên nét phong tình của một nữ tử trưởng thành.

Vóc dáng vô cùng quyến rũ, hút mắt nhất chính là bộ ngực đầy đặn, bộ đạo bào rộng rãi khoác lên người nàng lại toát ra một phong vị đầy mê hoặc.

Đạo cô bên phải lại có khuôn mặt hạt dưa thanh lệ tuyệt trần, làn da trắng muốt, sắc môi hơi nhạt. Lông mi nàng rất dày, đôi mắt cũng cực kỳ xinh đẹp, nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, người ta sẽ cảm thấy một sự trống rỗng, vô hồn, dường như nàng đã ngăn cách mọi người và mọi việc trên thế gian này ở bên ngoài.

Một người tựa đóa mẫu đơn rực rỡ nồng nhiệt, người kia lại như đóa hồng trắng tạc từ băng.

Nhan Thời Tự đến Đại Thánh vương triều đã mười ngày, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành đến vậy, hơn nữa lại còn là hai người cùng lúc.

Đường Sương giống như một cô muội muội đáng yêu nhà bên, dù sao tuổi tác vẫn còn nhỏ, chỉ như nụ hoa e ấp chớm nở.

Uất Trì Vân Già đẹp thì có đẹp thật, nhưng khí tức phong trần lại quá nặng.

Hai vị này đoán chừng là sư tỷ của Sùng Chân phái.

Thế là, khi hai bên sắp sửa đi ngang qua nhau, Nhan Thời Tự chủ động lùi sang bên trái hai bước, cúi người chắp tay hành lễ.

"Đóa mẫu đơn" kia khẽ ngoảnh đầu, mỉm cười nhìn hắn một cái.

Khoảnh khắc hai bên lướt qua nhau, Nhan Thời Tự ngửi thấy một luồng u hương thoang thoảng như có như không.

......

Rời khỏi Đạo Học quán, Nhan Thời Tự rẽ vào một con ngõ hẻm, rồi lại đi sâu vào một khúc quanh hẻo lánh và tối tăm hơn.

Hắn đưa tay kẹp lấy môi dưới, dùng sức huýt sáo liên tiếp vài tiếng.

Rất nhanh sau đó, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng vỗ cánh "phành phạch", một con chim nhỏ màu đen với bộ lông loang lổ đáp xuống vai hắn.

Nhan Thời Tự lên tiếng: "Đã tìm được vị trí của 'tàng trân các' chưa?"

Tuyết Y nghiêng cái đầu nhỏ, ngẩn tò te một lát: "Ây da, ta quên mất gòi..."

Nhan Thời Tự nghe nó nói năng không rõ chữ, nhìn kỹ lại mới thấy trong mỏ con chim nhỏ này đang ngậm một viên dược hoàn to cỡ hạt đậu nành.

"Ngươi chỉ vì cái thứ này mà quên luôn nhiệm vụ ta giao hả?" Nhan Thời Tự giận sôi máu, hận rèn sắt không thành thép.

"Được luyện từ linh dược đó, có khí tức của linh dược." Tuyết Y lúng búng đáp, đồng thời cúi đầu xuống, "Nè, mang về cho ngươi đó."

Luyện từ linh dược sao?! Nhan Thời Tự vội vàng xòe lòng bàn tay ra, mừng rỡ nói: "Ta thừa nhận vừa rồi nói chuyện hơi lớn tiếng một chút. Ừm, thứ này ngươi trộm từ đâu ra vậy?"

Tuyết Y đứng trên vai hắn, nhấc cánh trái lên chỉ về hướng Đạo Học quán:

"Trộm từ nhà đạo sĩ."

Nhan Thời Tự nhíu mày.

Tuyết Y rụt rè nói: "Ta biết, trộm đồ là không đúng..."

Nhan Thời Tự trầm giọng đáp:

"Quả thực là không đúng, ngươi đáng lẽ phải đi thám thính trước, nắm rõ quy luật ra ngoài của chủ nhân, quan sát xung quanh xem có ai tuần tra hay không. Làm chim hay làm việc đều phải mưu tính kỹ càng rồi mới hành động, sao có thể làm việc lỗ mãng như vậy được."Lỡ bị bắt thì tính sao?

Lần trước chính vì ăn vụng nên mới bị tóm, lần này tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ, phải dò la cho kỹ mới được.

"Chẳng phải ngươi đến đây để đọc sách sao?" Tuyết Y đi qua đi lại trên vai hắn: "Sao lại ra ngoài rồi?"

"Đụng phải kỳ thi rồi."

"Chắc chắn là thi không tốt chứ gì."

"Chưa biết được, có thể là dở tệ chẳng ra đâu vào đâu, mà cũng có thể là một vương tạc."

............

Định Chính phường, Sát Sự sảnh.

Bên ngoài chính sảnh, Dương phán quan dừng bước trước cửa, khom người nói:

"Tả Thừa đại nhân triệu kiến thuộc hạ, không biết có điều gì phân phó?"

Từ trong chính sảnh truyền ra một giọng nói mang chút âm nhu:

"Vào trong rồi nói."

Dương phán quan chỉnh đốn lại y quan, xách vạt áo bào, bước qua ngưỡng cửa thật cao rồi tiến vào trong sảnh.

Chính sảnh rộng rãi xa hoa không một bóng người. Tại thiên sảnh, trên chiếc sập gụ thấp, có một tên hoạn quan trung niên mặt trắng bệch, không râu đang ngồi.

Trên sập chất đầy vàng bạc, trân châu cùng dạ minh châu.

Hoạn quan trung niên kẹp một viên dạ minh châu trên tay, thong thả ngắm nghía dưới ánh nắng hắt vào từ ngoài cửa sổ, cất giọng âm nhu cảm thán:

"Thật đúng là đồ tốt, Giám quân thích thứ đồ chơi này, ta cũng thích. Nhưng ai bảo hắn là Giám quân chứ, quan lớn hơn một cấp, đúng là đè chết người mà."

Dương phán quan cúi gầm mặt xuống.

Hoạn quan trung niên đặt viên dạ minh châu xuống, hỏi: "Đám tặc nhân tập kích Nam Thị đã bắt được hết chưa?"

"Chỉ bắt được sáu tên, nhưng bọn chúng đều đã tự sát." Đầu Dương phán quan càng cúi thấp hơn.

Hoạn quan trung niên cười khẽ: "Đều là tử sĩ, không giữ được người sống cũng không trách ngươi. Chỉ là độc trùng rắn rết trong thành, ngày càng nhiều thêm rồi."

Dương phán quan vội nói:

"Tả Thừa cứ yên tâm, thuộc hạ đã tung tin đồn ra ngoài. Hiện giờ các thế lực khắp nơi đều đang đổ dồn sự chú ý vào Đạo Học quán, việc này có thể giảm bớt phần lớn áp lực cho chúng ta."

Lấy Minh Tông quốc khố làm mồi nhử, một là để dụ tế tác của địch lộ diện, hai là thuận thế gây sức ép lên Đạo Học quán, ba là giảm bớt gánh nặng cho Sát Sự sảnh.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!