[Dịch] Ký Túc Xá Mãnh Quỷ: Nạp Thiếp Là Trở Nên Mạnh Hơn

/

Chương 9: Chú ý nhé, cô gái này tên là Đồng Khởi

Chương 9: Chú ý nhé, cô gái này tên là Đồng Khởi

[Dịch] Ký Túc Xá Mãnh Quỷ: Nạp Thiếp Là Trở Nên Mạnh Hơn

Tam Vận Chân Nhân

7.329 chữ

18-09-2026

"Súc miệng đi!"

Một ly nước được đưa tới trước mặt Tào Nhã Toàn.

Tào Nhã Toàn tủi thân cực kỳ.

Thế mà anh còn dám chê tôi cơ đấy!

Có biết tôi là tiểu thư cành vàng lá ngọc, còn anh chỉ là thằng khố rách áo ôm không hả!

Trước kia lúc tôi tham gia buổi lễ của trường, anh đến tư cách làm chân lon ton đứng gác còn chẳng có!

Hứa Lãng thở hắt ra một hơi, khẽ nhắm mắt lại, đồng thời kiểm tra tin nhắn riêng.

【112 Ngô Lôi Đình: Anh Lãng, anh ở cùng Tào Nhã Toàn thật đấy à? Có ảnh riêng tư của chị ấy không?】

Cái đám chuyên há miệng chờ sung này, đúng là cái gì cũng dám ngửa tay xin!

Hứa Lãng dứt khoát chặn Ngô Lôi Đình.

Ngoài loại xin ảnh riêng tư ra, còn có cả loại chủ động gửi ảnh, đều là mấy cô gái muốn xin chút vật tư.

Có điều, bọn họ đều không ở cùng tầng với hắn.

Chỉ có hai ngoại lệ.

Đó là Ngô Tuệ Tuệ ở phòng 186 và bạn cùng phòng của cô nàng, Chu Vi.

Hứa Lãng vừa định đồng ý lời mời kết bạn của hai cô gái thì bị một yêu cầu kết bạn mới thu hút sự chú ý.

【170 Đồng Khởi: Hứa Lãng, trưa mai tớ lên đó, cậu có thể cho tớ một chút nước được không?】

Lời nhắn kèm rất đơn giản.

Trong đầu Hứa Lãng hiện lên một hình bóng mờ nhạt với mái tóc ngắn và cặp kính cận.

Ừ!

Đúng là mờ nhạt thật!

Đồng Khởi là kiểu "tướng late game tập trung phát triển", ít nhất cũng phải cúp E. Lúc cô đi đường sẽ khiến người ta tự động liên tưởng đến hiệu ứng âm thanh nảy nảy "boing boing", thế nên tự nhiên người ta cũng dễ dàng bỏ qua nhan sắc của cô.

Điểm này tuyệt đối hợp với gu thẩm mỹ của Hứa Lãng, độ êm ái chắc chắn không hề thấp!

Hắn bấm đồng ý.

【200 Hứa Lãng: Thông tin của cậu thế mà lại là chủ phòng à.】

【170 Đồng Khởi: Ừm, bạn tớ chết rồi (Hình ảnh)】

Tấm ảnh là ảnh selfie của Đồng Khởi, đây là lần đầu tiên Hứa Lãng nhìn kỹ khuôn mặt cô đến vậy.

Cô để kiểu tóc bob mái bằng, đôi má phúng phính baby lúc này có chút hốc hác, nhưng vẫn có thể nhìn ra trước kia làn da hẳn là rất đẹp, ngoại hình thuộc kiểu nhỏ nhắn hiền lành.

Có điều, ảnh chỉ chụp mỗi phần đầu, chẳng biết bắt đúng trọng tâm gì cả.

Hứa Lãng không nói suy nghĩ này ra miệng, nếu không lại thành ra đùa cợt bậy bạ mất.

Đùa bậy nhiều quá rất dễ biến thành cái thể loại biến thái giả vờ cúi người buộc dây giày nhưng thực chất là để ngửi mùi giày thể thao của nữ sinh khóa dưới.

Bên hắn còn chưa kịp nói gì thì đầu kia đã tiếp tục gửi tin nhắn tới.

【170 Đồng Khởi: Cậu có thể cho tớ mượn một ly nước được không? Sau này tớ nhất định sẽ trả lại cho cậu.】

【200 Hứa Lãng: ?】

【170 Đồng Khởi: Xin lỗi! Xin lỗi! Tớ xin lỗi! Tớ biết lỗi rồi, ngày mai tớ sẽ qua đó ngay, tớ thề đấy! Nhưng cậu có thể giao dịch trước cho tớ một ly nước được không? Tớ cảm giác mình sắp chết thật rồi...】

Một dấu hỏi chấm bé tẹo tựa như ping thẳng lên đầu Yasuo vậy, khó mà tưởng tượng nổi nó đã gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho tâm hồn mỏng manh của Đồng Khởi.

Chỉ nhìn dòng chữ thôi cũng đủ cảm nhận được đầu dây bên kia đã bắt đầu nói năng lộn xộn rồi.

Đồng Khởi từ nhỏ sinh ra ở vùng nông thôn, do một tay bà ngoại nuôi lớn. Cô là một cô gái cực kỳ dễ xấu hổ, ngày thường ở trường chẳng có mấy bạn bè, tính cách có phần nhút nhát và kỳ quặc.

Có điều, nếu cứ nhất quyết bắt bẻ tính cách kỳ quặc thì Hứa Lãng cũng chẳng có tư cách phán xét người ta.

Thấy Hứa Lãng không trả lời, đầu bên kia Đồng Khởi lại bắt đầu xin lỗi.

【170 Đồng Khởi: Xin lỗi, có lẽ tớ không nên được sinh ra trên đời này, thực sự xin lỗi cậu.】Chơi bài tình cảm à?

Tâm lý Hứa Lãng vốn u ám, nên đương nhiên sẽ nghĩ theo hướng đó.

Hắn liếc nhìn bình nước đầy ắp trên cây nước nóng lạnh, cảm thấy có thể dùng một ly nước để cược thử một phen.

Còn chuyện ngày mai Đồng Khởi có đủ sức lết lên tầng hay không, hắn chẳng nghĩ nhiều đến thế.

Cảm giác này giống hệt như nhặt được một xấp vé số cào, không cào thử một phát thì trong lòng bứt rứt khó chịu.

……

Những giọt nước mắt trong suốt trào ra từ khóe mi, hằn một vệt ướt át trên đôi gò má tiều tụy.

Chẳng rõ là do muối trong nước mắt xát vào, hay do lớp da khô ráp bong tróc, mà khi giọt lệ lăn qua má lại mang theo cảm giác xót xa, nhoi nhói.

Đồng Khởi cảm thấy bản thân như sắp vỡ vụn, tựa như một món đồ gốm bị nung quá lửa.

Chẳng hiểu sao, nhìn chằm chằm vào cánh cửa ký túc xá, cô lại thấy nó như đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Thấp thoáng trong đó là ảo ảnh một bà cụ tóc bạc phơ đang vẫy tay với cô: "Tiểu Khởi à, ở thành phố lớn sống khó quá thì về quê đi, bà ngoại nấu cơm cho cháu ăn."

Tinh thần của cô đã bắt đầu bất ổn rồi.

Ngay lúc ý nghĩ tự vẫn ngày một dâng trào, một thông báo giao dịch đột nhiên hiện lên.

Một lát sau, trong tay cô đã có thêm một ly nước cùng một mẩu viền bánh mì.

……

【Phát thanh ký túc xá: Đêm thứ ba, bản năng săn mồi của tang thi lại tiếp tục tăng cường. Một số tang thi nếm được thịt người đã bắt đầu tiến sâu hơn vào bóng tối, các người chơi phải cẩn thận đấy.】

Đêm nay, lũ tang thi bắt đầu húc cửa dữ dội theo từng đợt.

Nhưng nhờ có sinh viên đã sớm chia sẻ mẹo dùng giường chặn cửa để giảm tốc độ tiêu hao độ bền, nên tỷ lệ bị phá cửa không cao.

Hơn nữa mới có ba ngày, muốn chết đói cũng khó, nên đêm nay chủ yếu vẫn là màn tra tấn tinh thần mọi người.

Phòng 200.

"Hứa Lãng, sao anh còn chưa lên giường?"

"Có phải anh vẫn còn giận tôi không?"

"Hứa Lãng, tôi nói thẳng với anh luôn nhé..."

Hứa Lãng không chịu lên giường, Tào Nhã Toàn nằm kiểu gì cũng chẳng ngủ nổi, áp lực tâm lý cực kỳ nặng nề.

"Nói đi." Hứa Lãng nhai ngấu nghiến, vừa uống nước vừa cắn bánh mì gối.

Chỗ bánh mì này là đổi bằng một ly nước.

Tào Nhã Toàn nằm nghiêng trên giường, đôi mắt to tròn chằm chằm nhìn Hứa Lãng: "Anh lén ăn vụng sau lưng tôi đúng không?"

Vừa nói, cô vừa nuốt nước bọt cái ực, cái bụng cũng phản chủ mà réo lên ùng ục.

Hứa Lãng cúi đầu nhìn mẩu bánh mì mềm xốp, thơm ngọt trong tay, lại nhìn Tào Nhã Toàn đang trợn tròn mắt, im lặng giây lát: "Cô bảo sao thì là vậy đi."

"Ngon không?" Tào Nhã Toàn lại nuốt nước bọt.

"Ngon." Hứa Lãng gật đầu.

"Vậy có thể cho tôi..."

Hứa Lãng tọng sạch miếng bánh vào miệng, tiện tay nốc cạn ly nước cho xuôi bụng.

Tào Nhã Toàn: "..."

"Không sao, tôi không giận anh đâu. Tầm này tiết kiệm được chút vật tư nào hay chút ấy." Tào Nhã Toàn hít sâu một hơi, gượng cười: "Thôi nào, lên giường ngủ đi!"

Hứa Lãng có lúc thì dữ dằn, có lúc lại hệt như trẻ con, thế mà chỉ vì chút cãi cọ cỏn con đã dỗi không thèm lên giường ngủ.

Haizz, thật tình!

"Thôi, hôm nay tôi ngủ dưới đất." Hứa Lãng lắc đầu.

"Hứa Lãng, anh thật sự không cần thiết phải... Ơ, Hứa Lãng anh làm cái gì đấy?!"

Hứa Lãng lột sạch chăn cùng ga trải giường mang đi, rồi nằm thẳng cẳng xuống đất.

Trên chiếc giường Mộng Yểm trơ trọi, Tào Nhã Toàn hai tay ôm gối, cảm thấy ván gỗ hơi cấn mông.

Logic hành vi của Hứa Lãng, cô hoàn toàn chẳng thể hiểu nổi.

Thế này chẳng phải là muốn dồn người ta phát điên hay sao?Đợi đến lúc trò chơi kết thúc, Hứa Lãng giành MVP, còn Tào Nhã Toàn cô lại thành kẻ nằm không ăn sẵn chẳng làm nên tích sự gì, thế thì biết kêu ai bây giờ?

Tào Nhã Toàn không hiểu, mà Hứa Lãng cũng chẳng buồn giải thích.

Nằm trên giường Mộng Yểm, hắn sợ mình sẽ ngủ thiếp đi.

Trải qua ngần ấy ngày, hắn cũng rút ra được một quy luật.

—— Ban đêm nguy hiểm hơn ban ngày!

Lịch sinh hoạt lý tưởng nhất là ban ngày ngủ, ban đêm canh gác!

Thế nên, hắn làm vậy là đang đổi múi giờ cho giường Mộng Yểm, để thời gian hồi chiêu của nó được làm mới vào ban ngày.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!