"Đủ rồi!" Carol quát lên, "Xin các người... đừng tiếp tục bôi nhọ người chồng quá cố của ta nữa." Nàng nghiến răng nghiến lợi nói, "Không phải chúng ta không muốn có con, chỉ là..." Nàng nghẹn ngào một thoáng, "Đại phu nói là do vấn đề của ta..." Nàng nói đến đây chợt dừng lại, bởi vì những lời có thể nói cũng chỉ đến mức này mà thôi. "Phong tiên sinh, cảnh thám tiên sinh, ta hy vọng hai vị có thể giữ bí mật chuyện này. Nếu những lời ta nói ở đây hôm nay xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào..."
"Hiểu rồi... ta hiểu mà..." Phong Bất Giác ngắt lời, "Nếu chuyện này truyền ra ngoài, gia tộc tài phiệt lớn nhất Asali chắc chắn sẽ đến tìm chúng ta tính sổ. Đến lúc đó... Tư Khoa Phỉ Nhĩ Đức tiên sinh rất có thể sẽ mất cả bát cơm lẫn tiền hưu bổng. Còn ta... tám phần mười sẽ bị nhét vào rương da rồi ném xuống Địa Trung Hải."
Trên trán Tư Khoa Phỉ Nhĩ Đức đã toát mồ hôi lạnh ròng ròng, ông vội vàng nghiêm mặt nói: "Ta lấy vinh dự của một cảnh sát và nhân cách của bản thân ra đảm bảo, thưa phu nhân, lời của người tuyệt đối sẽ không lọt ra ngoài nửa chữ."




