Khi Phong Bất Giác cầm chìa khóa lên, giao diện trò chơi lại hiện ra, thêm một khu vực ẩn được mở khóa: 【Quý vị nhận được một vật phẩm. Do hành nang và ô trang bị chưa được khai mở, quý vị chỉ có thể cầm trên tay hoặc vứt bỏ.】
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy thuộc tính vật phẩm hiển thị ở khu vực giao diện mới:
【Tên: Chìa khóa sắt gỉ】
【Loại: Vật phẩm tiêu hao】
【Phẩm chất: Phổ thông】
【Công dụng: Mở khóa cửa】
【Có thể mang ra khỏi kịch bản này hay không: Không】
【Ghi chú: Ta nghĩ ngươi biết phải làm thế nào.】
Phong Bất Giác cảm thấy phần ghi chú của vật phẩm này đầy rẫy ác ý, nhưng hắn cũng chẳng rảnh để nghĩ nhiều. Liếc qua thuộc tính xong, hắn tắt giao diện, lao ngay về phía cánh cửa đang bị khóa. Cửa vừa mở, chiếc chìa khóa cũng biến mất, cùng lúc đó, âm báo hệ thống đã lâu không nghe thấy vang lên: 【Quý vị nhận được 30 điểm giá trị kỹ xảo. Nhắc nhở này chỉ xuất hiện một lần, từ nay về sau quý vị có thể kiểm tra sự thay đổi của giá trị kỹ xảo trong giao diện trò chơi.】
Với những thứ tạm thời chưa dùng tới, Phong Bất Giác chẳng rảnh bận tâm, hắn tiếp tục tiến về phía trước. Phía sau cánh cửa là những bậc thang đá dẫn thẳng lên trên, hai bên đều là tường đá, không có mái che, có thể nhìn thấy cả bầu trời đêm. Ánh trăng rọi xuống chiếu sáng rực những bậc thang trước mắt. Nhưng hắn không thể trốn thoát từ phía trên, bởi bức tường đá được xây cực kỳ cao, bề mặt nhẵn bóng, vả lại khoảng cách giữa hai bức tường rộng hơn hai mét, rõ ràng là được thiết kế để ngăn người chơi leo lên.
Rảo bước chạy lên một đoạn, Phong Bất Giác tranh thủ liếc nhìn điểm giá trị thể năng của mình, phát hiện đã tụt xuống còn 24/100. Hắn thầm tính toán trong lòng, bản thân từ lúc rời khỏi thang máy đã chạy bộ vài trăm mét, rồi đạp cửa, đập tường, cộng thêm việc leo dốc hiện tại, những hành động này vậy mà đã ngốn mất ba phần tư điểm giá trị thể năng. Tốc độ tiêu hao này nhanh hơn nhiều so với dự tính của hắn. Hơn nữa, điểm giá trị sinh tồn cũng chỉ còn 98%, xem ra cú thúc cùi chỏ vào tường ban nãy đã bị hệ thống phán định là tạo thành tổn thương.
Khoảng năm giây sau khi Phong Bất Giác mở khóa, huyết thi phía sau đã tông nát cánh cửa, gắt gao truy sát. Lúc này, nó bắt đầu phát ra những tiếng cười gằn tàn ác, âm thanh đó giống như vang vọng ngay bên tai, cực kỳ rợn người, nhưng Phong Bất Giác lại hoàn toàn vô cảm trước mức độ quấy nhiễu cỡ này.
Phía cuối bậc thang là một sườn núi, trên dốc cắm một thanh cự kiếm. Dưới ánh trăng, lưỡi kiếm phản chiếu luồng u mang lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc ánh mắt Phong Bất Giác chạm vào thanh kiếm ấy, huyết thi dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, tốc độ của nó đột ngột tăng vọt một cách điên cuồng, khoảng cách mấy chục mét giữa hai bên lập tức bị rút ngắn trong gang tấc.Phong Bất Giác lần này đúng là phải vừa lăn vừa bò. Hắn tuyệt đối không muốn bỏ mạng ngay vào cái thời khắc tưởng chừng như sắp thành công này. Lảo đảo lao tới bên cạnh thanh kiếm, hai tay hắn nắm chặt chuôi rồi nhấc mạnh. Thật bất ngờ, hắn lại có thể nhấc bổng thứ vũ khí này lên vô cùng dễ dàng, thì ra nó chẳng hề nặng nề như vẻ bề ngoài.
Vừa quay người lại, huyết thi đã áp sát ngay trước mặt. Tiếng gào thét thê lương đâm xuyên màng nhĩ, một đôi móng vuốt đẫm máu hung hăng vồ thẳng vào mặt hắn.



