Phong Bất Giác trầm mặc hai giây, trong đầu nhanh chóng xâu chuỗi lại thân phận và mối quan hệ của mấy người trước mắt, lập tức đáp trả: "Ây da? Lão tử còn chưa thèm tính sổ với các ngươi, các ngươi ngược lại dám vác mặt tìm tới ta à?"
Đúng lúc hung thủ thực sự và kẻ tòng phạm ngỡ rằng hắn sắp nói toạc ra chân tướng, Phong Bất Giác lại làm ra một hành động nằm ngoài dự liệu. Hắn quát thẳng vào mặt Công Tôn Càn: "Ta có gì mà không dám nhận? Không sai! Người chính là do ta giết đấy, ngươi có ý kiến gì?"
Công Tôn Lập và Sử Yên Nhiên nghe thấy lời này, nhất thời chưa kịp phản ứng, đầu óc có phần ngơ ngác. Vài giây sau, cả hai mới kinh hãi thầm gào thét trong lòng: Không thể nào... Nhận tội rồi sao? Hơn nữa còn nhận dứt khoát đến thế? Ngươi bị thần kinh à?Bị phun nước bọt văng đầy mặt, trong lòng Công Tôn Càn cũng không khỏi thầm nhủ một câu: Được lắm... Ngươi có gan...




