Có lẽ sẽ có người thắc mắc, Thiên hạ đệ nhất đại bang này chẳng phải cũng có tuyệt học như Hàng Long thập bát chưởng sao? Đúng vậy, Hàng Long thập bát chưởng, Mạnh Cửu cũng từng học qua, nhưng môn công phu này chẳng phải ai cũng có thể luyện tới cảnh giới như Tiêu Phong. Chung quy lại vẫn là vấn đề ở con người, nếu năm xưa Tiêu Phong từ nhỏ đã luyện Bát Nhã chưởng, lại sống thọ đến sáu mươi tuổi, thì e rằng chỉ cần một chưởng của hắn cũng đủ vỗ toàn bộ các đời bang chủ Cái Bang thành tro bụi.
Lại nói về những môn phái nhị lưu khác như Điểm Thương, Nga Mi, Hoa Sơn, Không Động... Mấy năm gần đây bọn họ cũng chẳng xuất hiện nhân tài nào quá mức chói mắt, có phần mang hơi hướng "lụi tàn trong truyền thừa, truyền thừa trong lụi tàn".
Số còn lại là những môn phái tam lưu hoặc không nhập lưu, như Cự Kình bang, Thanh Hải kiếm môn, hay các tổ chức kiểu như tiêu cục XX nào đó. Ngươi có thể gọi đám người này là nhân sĩ giang hồ, cũng có thể gọi bọn họ là phường buôn muối lậu, lũ nhà nông hay tổ chức bảo tiêu... Bàn về võ công, chưởng môn của bọn họ có khi cũng chỉ thuộc hạng bình thường. Thế nhưng sự kiện Thương Linh luận kiếm lần này lại thu hút sự chú ý của cả thiên hạ, đám người ấy tự nhiên cũng muốn chạy tới xen vào một chân, làm như chỉ cần dính dáng tới chuyện này là môn phái của mình cũng được nâng lên một tầm cao mới. Sau này bọn họ còn có thể đem ra khoác lác với người ta: "Năm xưa, khi Diệp Thừa và Tạ Tam quyết đấu ở Thương Linh trấn, ta đứng ngay bên cạnh thế này thế nọ..."




