Cạch cạch cạch...
Âm thanh phiền toái kia vẫn còn đó, rất khẽ, rất xa, như có như không, nhưng khi lắng tai nghe kỹ lại biến mất tăm.
Phong Bất Giác cất bước, cẩn trọng lê chân tiến về phía trước, xuyên qua bóng tối ngột ngạt đến nghẹt thở. Trên con đường bên cạnh thỉnh thoảng vẫn có xe cộ chạy qua. Với tầm nhìn hạn hẹp thế này, lại ở trong một thị trấn như vậy, những chiếc xe kia đương nhiên chạy vô cùng chậm chạp. Chúng tựa như những con quái vật khổng lồ đang chậm rãi bò trườn, mang theo cái bóng mờ mịt từ xa tiến lại gần, bất thình lình xuất hiện, rồi lại đột ngột biến mất.Tuy bóng tối quỷ dị đang bủa vây lấy Phong Bất Giác, nhưng hắn không hề chìm đắm vào bầu không khí đó, trái lại vẫn luôn cảnh giác quan sát và phân tích mọi thứ xung quanh.




