[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 66: Bác hai, thật sự cảm ơn bác nhiều nhé

Chương 66: Bác hai, thật sự cảm ơn bác nhiều nhé

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

7.763 chữ

01-08-2026

Chập tối, ánh chiều tà chỉ còn sót lại vài vệt nắng mỏng manh.

Người nhà họ Tần quây quần bên chiếc bàn vuông lớn, trên bàn bày la liệt thức ăn thịnh soạn nào gà, vịt, cá, thịt. Thế nhưng, chủ đề bàn tán trên bàn tiệc lại đi chệch hướng ngay từ đầu.

Rõ ràng đã nói bữa tiệc tối nay chủ yếu là để tiễn hai cậu sinh viên đại học, nhưng rốt cuộc từ đầu đến cuối mọi người lại toàn bàn chuyện nhà Tần Thủ mở quán.

Quả nhiên, sức mạnh của đam mê hóng hớt vẫn là vô địch.

Nghe các bậc cha chú đồng loạt chỉ trích Tần Kiến Tân là kẻ liều lĩnh, cố chấp, Tần Thủ cảm thấy không thể để bố mình chịu oan, bèn đặt đũa xuống, nghiêm túc nói:

"Bác cả, mọi người hiểu lầm rồi. Việc mở quán mới từ trước đến nay đều do cháu quyết định, chốt xong mặt bằng rồi bố cháu mới biết chuyện..."

"Là cháu quyết định á?"

Tất cả mọi người đều ngớ người, ngay cả gia đình bác ba vốn đang cắm cúi ăn ngấu nghiến cũng khựng lại mất mấy giây.

Đây là quyết định lớn ảnh hưởng đến vận mệnh cả gia đình, trừ khi não Tần Kiến Tân bị chập mạch, chứ làm sao lại để mặc cho một đứa trẻ làm bậy được.

Nhưng nhìn điệu bộ của Tần Thủ lại chẳng giống đang nói dối, mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Chỉ có thể thầm nghĩ, mạch não của cái nhà này đúng là khác người thật.

"Tiểu Thủ, cháu hồ đồ quá! Cứ yên tâm bày sạp bán đồ nướng không tốt sao, tự dưng phí tiền đi mở quán làm gì..."

Bác ba Tần Phú Quý tranh thủ nhấp ngụm rượu, lắc đầu thở dài.

Trong mắt ông, Tần Thủ vì kiếm tiền quá nhanh nên đâm ra tự mãn, nghĩ rằng mình bày sạp kiếm được thì mở quán cũng làm được.

Thế nhưng chi phí của hai việc này hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Hơn nữa, sắp tới Tần Thủ còn phải đi học đại học, lấy đâu ra thời gian quản lý quán.

Chỉ dựa vào chú tư — một ông đầu bếp mù tịt chuyện kinh doanh, thì việc này có khác gì ném tiền qua cửa sổ đâu.

Sao nó không học được cái tính cẩn thận, chắc cú của ông cơ chứ!

Bác cả và mọi người cũng hùa vào khuyên can. Dù sao cũng là người một nhà, không thể thấy chết mà không cứu, họ hy vọng thằng bé có thể tranh thủ lúc chưa chính thức khai trương mà sớm rút lui.

Tần Thủ cảm ơn ý tốt của các bậc cha chú, kiên nhẫn giải thích: "Cháu không làm bừa đâu, cháu nắm chắc phần thắng mà..."

"Mày nắm chắc cái rắm ấy! Năm ngoái bố mày cũng tự tin tràn trề như thế, rồi kết quả ra sao?"

Bác hai Tần Hải Trung đập bàn đánh rầm một cái, không chút nể nang ngắt lời Tần Thủ, lửa giận trong mắt bốc lên bừng bừng.

Nếu không nhờ vẫn còn nhớ Tần Thủ chẳng phải con trai mình, khéo bây giờ ông đã vung tay tát cho một phát rồi.

Bác gái cả Dịch thị sợ to chuyện, vội vàng đứng ra giảng hòa: "Ông nổi giận với một đứa trẻ làm cái gì, có chuyện gì thì đi mà nói với chú tư ấy..."

"Đúng đúng đúng, thôi cứ ăn cơm trước đã. Giải Thành, con ăn nhiều vào, lên đại học rồi phải lâu lắm mới lại được ăn đồ bác gái cả nấu đấy."

Thím ba Diêm thị gắp một cái đùi vịt cho cậu con trai cưng, rồi lại kín đáo gắp nốt cái đùi gà cuối cùng vào bát chồng mình. Quá hoàn hảo!

Tần Thủ cũng cắm cúi ăn cơm, chẳng hề để bụng trận cuồng phong vừa rồi.

Ai đúng ai sai, chờ vài tháng nữa tự khắc sẽ rõ.

Nửa tiếng sau, bữa cơm cuối cùng cũng kết thúc. Đám đàn ông kéo nhau ra ngoài sân phì phèo nhả khói cho dễ tiêu.

Tần Thủ hút xong điếu thuốc, đang định đi trả tiền nợ cho mấy bậc cha chú thì Tần Quang Phúc đột nhiên ấp úng lên tiếng:

"Tần Thủ này, quán mới nhà chú mày khai trương chắc là cần tuyển nhân viên nhỉ?"

"Tần Quang Phúc, mày lại định giở trò gì đấy!"

Tai bác hai Tần Hải Trung rất thính, chưa đợi Tần Thủ trả lời đã giẫm tắt tàn thuốc, sải bước đi tới.Thân hình to lớn vạm vỡ của ông chìm trong màn đêm, trông chẳng khác nào một con sư tử đực đang nổi điên.

Tần Quang Phúc run lên, rụt cổ lại, lấy hết can đảm nói: "Bố, con không thích làm ở nhà máy nữa, con muốn đến quán đồ nướng của chú tư làm việc. Đằng nào cũng là đi làm thuê, sang quán đồ nướng lương còn cao hơn làm học việc trong xưởng..."

Đương nhiên đây chỉ là lý do ngoài mặt, Tần Quang Phúc còn có tính toán sâu xa hơn.

Một là lương học việc quá bèo bọt, làm chẳng có hứng thú gì; hai là đến quán đồ nướng vừa kiếm được tiền lại vừa được học nghề miễn phí, tạo nền tảng để sau này tự ra làm riêng.

Và điều quan trọng nhất: lên huyện rồi sẽ ở gần Tần quả phụ hơn, tiện bề chạy qua chạy lại chăm sóc, giúp đỡ.

Đúng là một mũi tên trúng ba đích!

Khổ nỗi bác hai Tần Hải Trung chẳng cần biết con trai đang ấp ủ tâm tư gì, nghe xong sắc mặt liền sa sầm lại: "Mày mà dám nghỉ việc, tao đánh gãy chân!"

"Sao con lại không được đi? Con lớn rồi, bố không có quyền quản con nữa!"

Tần Quang Phúc gân cổ lên cãi. Vì tình yêu mà hiếm hoi lắm gã mới "cứng" được một lần, làm ông anh trai Tần Quang Thiên kinh ngạc không thôi.

Ngay sau đó, bác hai Tần Hải Trung bùng nổ như núi lửa, bàn tay to như cái quạt nan chực giáng xuống.

Thấy thảm kịch sắp xảy ra, bác cả Tần Trung Hải kịp thời vươn tay can lại, rồi quay sang ôn tồn khuyên nhủ thằng cháu đang cố tỏ ra cứng cỏi:

"Quang Phúc à, bác biết cháu muốn nhân lúc còn trẻ ra ngoài bươn chải, nhưng xã hội bên ngoài đâu có màu hồng như cháu nghĩ. Cháu đã nghĩ kỹ chưa, một khi bốc đồng nghỉ việc làm mất lòng lãnh đạo nhà máy, cháu sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội quay lại nữa đâu...

Đừng thấy bây giờ lương trong xưởng thấp, đợi cháu được nâng bậc thì lương tự khắc sẽ tăng. Hơn nữa công việc này coi như bát cơm sắt, cả đời chẳng lo thất nghiệp...

Còn ra ngoài làm ăn thì lại khác. Mấy đứa thanh niên trong làng không nghe lời người lớn cháu cũng thấy rồi đấy, gần ba mươi tuổi đầu mà vẫn chưa lấy nổi vợ. Lỡ như sau này quán đồ nướng của chú tư cháu lại sập tiệm lần nữa, thì kết cục của mấy đứa đó hôm nay chính là tương lai của cháu đấy..."

Những lời của bác cả như tiếng chuông cảnh tỉnh, dội thẳng một gáo nước lạnh dập tắt sạch sành sanh bầu nhiệt huyết đang hừng hực của Tần Quang Phúc.

Tần Thủ thản nhiên đứng bên cạnh làm khán giả, cũng chẳng buồn phản bác lại mấy lời "trù ẻo" của bác cả, chỉ im lặng chờ đợi quyết định của anh họ.

Nếu gã có thể chịu được áp lực mà kiên trì với quyết định của mình, hắn cũng không ngại dốc lòng đào tạo gã một phen. Dù sao cũng là anh em trong nhà, lúc nào chẳng đáng tin hơn người ngoài.

Đáng tiếc, Tần Quang Phúc lại không làm được.

Đấu tranh tư tưởng một hồi, Tần Quang Phúc xìu xuống như quả bóng xì hơi, cúi gằm mặt, ỉu xìu nói: "Thế... thế thôi cháu không đi nữa."

"Thế mới đúng chứ."

Bác cả Tần Trung Hải xoa đầu Tần Quang Phúc, gật gù hài lòng. Đây mới đúng là đứa trẻ ngoan biết an phận.

Trò hề kết thúc, Tần Thủ không lãng phí thời gian nữa, lấy ba vạn tệ từ trong túi xách ra.

"Bác cả, bác hai, bác ba, đây là số tiền nợ còn lại của ba nhà, bố dặn cháu đem sang trả cho các bác..."

"Chú tư đúng là người giữ chữ tín!"

Bác ba Tần Phú Quý nhanh tay cầm lấy một xấp tiền, hớn hở đứng đếm ngay tại chỗ.

Bác cả Tần Trung Hải rít hai hơi thuốc, khựng lại một chút rồi bảo: "Tiền bên bác chưa cần trả vội đâu, mở quán tốn kém không ít, nhà cháu cứ giữ lấy mà xoay xở."

"Cháu cảm ơn ý tốt của bác cả, nhưng không cần đâu ạ. Người không có chữ tín thì không đứng vững được, đã hẹn tháng này trả thì nhất định phải trả trong tháng này."Không phải Tần Thủ cố sĩ diện đâu.

Mà là vì mấy khoản nặng nhất như tiền thuê mặt bằng và tiền sửa sang đều đã lo xong xuôi, bàn ghế thiết bị cũng có thể tận dụng chuyển một phần từ tiệm cũ sang, nên về sau không cần phải rót thêm quá nhiều vốn nữa.

Bác cả không rõ ngọn ngành nhưng cũng chẳng nói gì thêm, gật đầu nhận lấy tiền.

Bác hai Tần Trung Hải không thèm nhìn, nhét thẳng xấp tiền cuối cùng vào túi, sa sầm mặt mày bảo:

"Tiền thì tao cứ cầm trước đã, tránh để hai bố con mày phá sạch sành sanh không còn một cắc. Sau này thiếu tiền thì lại đến tìm tao mà vay!"

Tần Thủ: Bác hai à, thế thì cháu cảm ơn bác lắm nha...

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!