[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 42: Bác ba, bình thường bác mặc cả thế này à?

Chương 42: Bác ba, bình thường bác mặc cả thế này à?

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

9.533 chữ

28-07-2026

Sáng sớm hôm sau, nhà họ Tần vội vàng thu dọn đồ đạc, lên xe khách về quê.

Vừa hay đúng ngày trong tuần nên xe không đông lắm, mấy người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã tới làng Tần Gia.

Theo lệ thường, lúc đi ngang qua nhà bác hai Tần Hải Trung, mới sáng sớm đã nghe thấy tiếng Tần Quang Phúc bị đánh la hét thảm thiết.

"Đúng là tạo nghiệp mà..."

Tần Thủ không khỏi xót xa cho ông anh họ này của mình, trước kia dù sao cũng còn có Tần Quang Thiên san sẻ đòn roi bớt.

Giờ Tần Quang Thiên đi làm rồi chẳng mấy khi về nhà, người hứng đòn chẳng phải chỉ còn mỗi mình gã sao.

Nhớ lại dạo trước Tần Quang Phúc còn hùng hồn bảo sẽ thuyết phục bác hai ủng hộ mình đi bày sạp, vậy mà bẵng đi bao lâu chẳng thấy sủi tăm gì, xem ra khả năng cao là toang rồi.

Ba mẹ Tần cũng nghe thấy tiếng chửi mắng đánh đập, nhìn nhau rồi cùng lắc đầu. Con cái lớn chừng này rồi mà hở tí là đánh chửi, sau này liệu nó có hiếu thảo nổi không đây?

Rảo bước rời khỏi căn nhà "náo nhiệt" của bác hai, nhà bác ba Tần Phú Quý hôm nay cũng nhộn nhịp không kém.

Đập vào mắt là tấm băng rôn to đùng chúc mừng Tần Giải Thành đỗ đại học. Trong nhà ngoài sân đã sớm kê sẵn tám chín bàn tiệc, sát tường bếp còn dựng thêm bếp dã chiến, mấy xửng hấp bốc khói nghi ngút.

Quả là một khung cảnh rộn ràng vui tươi!

Bác ba Tần Phú Quý đang kê bàn nhận tiền mừng ở cổng sân, vẻ phấn khởi và mong chờ trên mặt chẳng làm sao giấu nổi.

"Chú Tư tới rồi đấy à! Chắc chưa ăn sáng đâu nhỉ, hay là vào nhà tôi ăn tạm chút gì đi..."

Đúng là người có chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, người nổi tiếng bủn xỉn như bác ba hôm nay lại chủ động mời mọc nhiệt tình cơ đấy.

Tần Kiến Tân xua tay: "Thôi khỏi anh ạ, thời gian gấp gáp lắm, anh dẫn tôi đi xem nguyên liệu chuẩn bị cho hôm nay trước đi."

Tần Phú Quý nghe vậy thì mừng thầm, liền dẫn cha con Tần Thủ tới chỗ tập kết nguyên liệu, cười hỉ hả bảo: "Ở hết đây này..."

"Anh ba, anh chắc chưa đấy?"

Tần Kiến Tân lật xem nhanh một lượt rồi lộ vẻ mặt khó tin.

Hôm nay kiểu gì cũng phải tầm mười bàn tiệc, lượng thức ăn này chẳng phải là quá ít rồi sao?

Đã vậy, đa số lại toàn mấy loại rau củ rẻ bèo như củ cải, bắp cải, khoai tây. Thịt thà với hải sản chẳng những ít ỏi mà còn toàn là loại rẻ tiền nhất nữa chứ.

Thế này mà cũng gọi là cỗ mừng hỉ sao?

Thế nhưng Tần Thủ lại có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược với ông bô nhà mình, hắn thậm chí còn đang cảm thán sao hôm nay bác ba lại phóng khoáng đến thế.

Đúng là ba hắn chưa có kinh nghiệm rồi.

Phải biết là ở kiếp trước, lúc hai ông con trai của bác ba lấy vợ, cỗ bàn đạm bạc đến mức chó nhìn thấy còn phải lắc đầu ngao ngán, thế mà giờ ổng lại nỡ rút hầu bao mua cả hải sản với thịt kho cơ đấy!

Bác ba thì chẳng hề thấy mình keo kiệt chút nào, vẫn hùng hồn lý lẽ:

"Thế này mà còn chưa thịnh soạn à? Món hấp, món xào, món nộm rồi cả hải sản có đủ cả, chẳng kém cạnh nhà nào đâu nhé.

Số lượng thì đúng là hơi ít một tẹo, nhưng tôi đã cố tình chọn làm cỗ vào ngày trong tuần, mỗi nhà đi cùng lắm một hai người, thế là vừa khéo rồi còn gì.

Nhỡ mà thiếu thật thì trong nhà tôi vẫn còn hai vại dưa muối to đùng, đồ ăn kèm bao no luôn!"

"...Thôi được rồi."

Tần Kiến Tân cạn lời, đành thừa nhận là mình đã sai. Sao ông lại đi trông mong gì ở ông anh ba này cơ chứ.

Dù sao đi nữa thì cỗ bàn vẫn phải làm. Dưới sự chỉ đạo của Tần Kiến Tân, mọi người bắt tay vào việc ngay.

Một lúc sau, gia đình bác cả và bác hai cũng lần lượt đến phụ giúp. Tần Thủ cố ý liếc nhìn ông anh họ Tần Quang Phúc một cái.

Dáng đi khập khiễng, mặt mũi bầm dập tím tái, nhìn thảm thôi rồi.

Bác hai Tần Hải Trung nhạy bén nhận ra ánh mắt của Tần Thủ, lườm hắn một cái đầy đe dọa, rồi quay sang hách dịch nói với Tần Kiến Tân đang bận rộn:"Chú Tư này, nghe nói tháng trước thằng Thủ bày sạp đắt hàng lắm nhỉ, dụ dỗ con trai tôi đến mức nó chẳng buồn đi làm nữa.

Nếu nhà chú đã kiếm được bộn tiền rồi, thì có phải cũng nên tính đến chuyện trả nợ rồi không?"

Câu này vừa thốt ra, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Người nhà họ Tần ai cũng biết Tần Hải Trung là người có tính kiểm soát rất cao, cực kỳ ghét ai làm trái ý mình.

Bây giờ thằng con trai lại bị Tần Thủ rủ rê, một lòng muốn đi theo con đường lệch lạc, bảo sao ông không điên lên cho được.

Chưa kể, trong mắt ông, khởi nghiệp đồng nghĩa với phá gia chi tử, Tần Kiến Tân chính là tấm gương nhãn tiền.

Đang yên đang lành làm đầu bếp không muốn, cứ thích đâm đầu đi mở tiệm, để rồi nợ nần ngập đầu, đến cả học phí cho con cũng gom không nổi.

Hừ, tưởng làm ông chủ dễ lắm chắc.

Bác cả Tần Trung Hải vốn là người hiền lành tốt tính, lần này cũng hiếm hoi đứng chung chiến tuyến với bác hai, tỏ rõ thái độ bất mãn với Tần Kiến Tân:

"Bọn trẻ con không hiểu chuyện thì chớ, chú Tư lớn chừng này rồi mà cũng không biết suy nghĩ à?

Bên nhà ăn báo với tôi là chú lại xin nghỉ việc rồi, lý do là để về bán đồ nướng với con trai?

Chú định quậy cho cái nhà này tan nát mới cam lòng hả?"

Cũng chẳng trách bác cả Tần Trung Hải lại nổi trận lôi đình như thế, Tần Kiến Tân dù sao cũng là em trai ông, ông làm sao có thể trơ mắt nhìn em mình lún sâu vào vũng bùn được.

Hơn nữa, tư tưởng của ông và Tần Hải Trung khá giống nhau, vốn dĩ đã có ác cảm với việc kinh doanh buôn bán.

Cứ đi làm công ăn lương ổn định không tốt sao, mức sống bây giờ cũng khá lắm rồi, việc gì phải mạo hiểm ra ngoài làm càn.

Chưa bàn đến chuyện phá sản, con người một khi đã nảy sinh tham vọng và dã tâm thì rất khó lòng mà an phận được nữa.

Lỡ đâu làm hư đám con cháu, sau này lấy ai phụng dưỡng ông lúc tuổi già!

Khác với bác cả và bác hai, trọng tâm chú ý của bác ba Tần Phú Quý lại nằm ở chỗ khác. Đôi mắt ti hí của ông lướt qua đám người Tần Thủ đang thản nhiên chẳng chút giận dữ, tròng kính lập tức lóe lên một tia sáng:

"Anh cả, anh hai từ từ đã nào, chú Tư đâu có ngốc.

Khởi nghiệp thất bại rồi mà vẫn dám nghỉ việc theo thằng Thủ đi làm ăn, chứng tỏ thu nhập chắc chắn phải cao hơn đi làm thuê rất nhiều.

Chú Tư, tôi nói có đúng không?"

"Thu nhập thì đúng là kiếm được nhiều hơn đi làm thuê một chút..." Ba Tần gật đầu thừa nhận lời bác ba, ông đặt xửng hấp trên tay xuống, nhìn một lượt đám người mang đủ loại nét mặt rồi nghiêm túc nói:

"Anh cả, anh hai, anh ba, mọi người cứ yên tâm, lần này tôi sẽ làm ăn cẩn thận chứ không bốc đồng nữa. Có công thức bí truyền thằng Thủ vô tình học được làm vốn, kiếm chút tiền lẻ chắc chắn không thành vấn đề.

Còn khoản nợ của mọi người, hôm nay tôi xin trả trước một nửa, phần còn lại tháng sau nhất định sẽ trả sạch."

Ồ!

Giọng điệu tưởng chừng nhẹ tênh của ông lập tức gây ra một làn sóng không nhỏ.

Sắc mặt của mấy người bác cả đều có những thay đổi khác nhau, tất cả đồng loạt dồn ánh mắt về phía Tần Thủ – kẻ đang giả vờ làm một đứa cháu ngoan ngoãn.

Dù chủ nợ lớn nhất của Tần Kiến Tân không phải là bọn họ, nhưng mỗi nhà ông cũng vay đến hai vạn.

Vẫn nhớ buổi họp mặt tháng trước, ba Tần còn định chai mặt hỏi vay tiền học phí đại học cho con trai, thế mà mới trôi qua một tháng đã có tiền trả nợ rồi sao?

Chẳng lẽ thằng Thủ đi bày sạp một tháng mà kiếm được tận hơn ba vạn?

Hít... Nghĩ đến khả năng này, bao nhiêu lời định nói của bác cả và bác hai đều nghẹn cứng lại trong cổ họng, không thốt ra nổi một từ.

Bọn họ đi làm còng lưng mấy chục năm trời lương mới tăng lên được bảy tám ngàn, vậy mà cháu trai mới đi bày sạp tháng đầu tiên đã kiếm gấp mấy lần số đó.

Chuyện này thì ai mà chịu cho nổi chứ!

Anh họ Tần Quang Phúc cuối cùng cũng tìm được cơ hội để nở mày nở mặt, gã chống nạnh đứng ngay trước mặt bác hai Tần Hải Trung, ngẩng cao đầu ưỡn ngực nói:"Bố, giờ bố hiểu vì sao con muốn theo em họ ra vỉa hè bán hàng rồi chứ? Cơ hội kiếm tiền ngon thế này, ngu gì mà đâm đầu vào xưởng làm công nhân!"

"Tao thấy mày lại ngứa đòn rồi đấy!

Tần Thủ là Tần Thủ, còn mày là mày. Đến cái trường đại học còn thi trượt, mày nghĩ mày làm ăn nên hồn chắc?"

Bác hai trở tay tát luôn một bạt tai dằn mặt, đánh cho Tần Quang Phúc im bặt, không dám hó hé thêm nửa lời.

Bác cả vẫn chưa dám tin vào sự thật này. Sau khi gặng hỏi kỹ càng quá trình phất lên của Tần Thủ, ông vuốt cằm, trầm ngâm phân tích:

"Nói vậy là nhờ ăn theo cơn sốt tôm hùm đất nên buôn bán mới đắt hàng như thế. Lỡ qua cái đợt mới lạ này rồi thì chưa chắc đã giữ được phong độ như hiện tại đâu.

Hơn nữa, người bắt chước mở theo ngày càng nhiều, đến mùa đông lại là mùa ế của đồ nướng. Tính tổng lại, dù có kiếm khá hơn đi làm thuê thì cũng chỉ nhỉnh hơn một chút, mà mức độ vất vả lại cực hơn nhiều..."

Nói thì nói vậy, nhưng việc Tần Thủ kịp thời nắm bắt thời cơ, dám nghĩ dám làm cũng đủ chứng minh tầm nhìn và sự quyết đoán của hắn cực kỳ nhạy bén.

Trước đây đúng là đánh giá thấp thằng nhóc nhà chú Tứ quá rồi.

Bác hai Tần Hải Trung nghe anh cả phân tích có lý, tâm trạng cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút, bèn thuận tay "thưởng" luôn cho Tần Quang Phúc thêm hai cái bạt tai theo thói quen.

Tần Quang Phúc chẳng màng đến cơn đau rát trên mặt, bầu nhiệt huyết trong lòng vừa bùng lên đã bị dội cho một gáo nước lạnh ngắt. Hóa ra tất cả chỉ là do gã ảo tưởng sức mạnh thôi sao?

Bác ba Tần Phú Quý thì lại chẳng thèm để tâm đến mấy lời của bác cả, thịt muỗi dẫu nhỏ cũng là thịt cơ mà. Ông vội nặn ra một nụ cười tươi rói, quay sang bảo Tần Thủ:

"Thủ này, từ bé bác ba đã nhìn ra cháu là đứa có tiền đồ rồi.

Nể tình bác ba đã cho cháu mượn xe đồ nướng để khởi nghiệp, cháu dạy luôn cho bác bí quyết nướng thịt được không?"

Tần Thủ đáp lại cực kỳ sảng khoái: "Được chứ, 3000!"

Bác ba theo phản xạ buột miệng thốt lên: "Đắt thế, 300 thôi!"

???

Bình thường bác ba toàn mặc cả kiểu này đấy à?

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!