[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 30: Sao hắn dám hôn thật!

Chương 30: Sao hắn dám hôn thật!

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

8.177 chữ

28-07-2026

Tối nay, ở sạp Đồ nướng Lão Tần xuất hiện một cảnh tượng khá kỳ lạ.

Một sạp đồ nướng nhỏ bé lại tụ tập đủ ba đại mỹ nữ mỗi người một vẻ, khiến người ta hoa cả mắt, nhất thời chẳng biết nên nhìn ai.

Tô Dữu như muốn bù đắp cho nửa tháng vắng mặt, hễ rảnh tay là lại quạt mát, rót nước, lau mồ hôi cho Tần Thủ, dáng vẻ còn ân cần hơn cả một cô vợ nhỏ.

Có vị khách ghen tị xuýt xoa, cười bảo ông chủ nhỏ có cô bạn gái vừa xinh đẹp vừa chu đáo thế này đúng là may mắn, nhất định phải biết trân trọng đấy nhé.

Lúc nhóm ba người Lý Tư Vũ đi tới, vừa vặn trông thấy cảnh Tô Dữu đang lau mồ hôi cho Tần Thủ.

"Ha hả, lại cái trò này. Nhưng Tần Thủ cũng thính tin thật đấy, ngay cả chuyện hôm nay chúng ta tụ tập mà cũng nghe ngóng được."

Cô bạn thân Sử Hương Hương cười khẩy một tiếng, đến cả biểu cảm cũng lười bộc lộ thêm.

Nửa tháng nay cô ở lỳ nhà cậu trên huyện ăn chực nằm chờ, dăm ba hôm lại mò tới sạp đồ nướng quan sát nhưng chẳng hề thấy bóng dáng Tô Dữu đâu.

Thế mà Lý Tư Vũ vừa tới là Tô Dữu liền xuất hiện, cậu bảo có trùng hợp không cơ chứ!

Hách Soái cũng chẳng buồn bận tâm đến mấy trò trẻ con này, gã khó khăn lắm mới hẹn được Lý Tư Vũ ra ngoài, tuyệt đối không thể để những kẻ không đâu làm mất hứng.

"Tư Vũ, Tần Thủ tuy trẻ con nhạt nhẽo nhưng tay nghề nướng thịt miễn cưỡng cũng coi như tạm được, tối nay chúng ta ăn ở đây đi."

Kể từ lần nếm thử Đồ nướng Lão Tần trước đó, Hách Soái vẫn luôn thòm thèm tay nghề của Tần Thủ. Có điều với tư cách là tình địch, làm sao gã có thể thừa nhận đối thủ giỏi giang được, nên đành phải cắn răng nhịn thèm.

Lần này Lý Tư Vũ chủ động đòi đi ăn đồ nướng, trùng hợp làm sao lại ngay gần Đồ nướng Lão Tần, đúng là cơ hội trời cho.

Hơn nữa, được ân ái ngọt ngào với Lý Tư Vũ rồi ăn đồ nướng ngay trước mặt bạn trai cũ của cô, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.

Điểm khó chịu duy nhất là cái "bóng đèn" Sử Hương Hương này sao lại không mời mà tới nữa rồi!

Sử Hương Hương chẳng hề thấy mình kỳ đà cản mũi chút nào. Tay nghề của Tần Thủ cô cũng đã thòm thèm từ lâu, sau khi tuôn một tràng gọi cả đống món, cô mới sực nhớ ra cô bạn thân nãy giờ vẫn im lặng.

"Tư Vũ, cậu muốn ăn gì?"

"Tùy đi."

Lý Tư Vũ chẳng còn tâm trí đâu mà gọi món, nhìn cử chỉ thân mật giữa Tần Thủ và Tô Dữu, hai tay cô bất giác siết chặt.

Vốn dĩ khi biết Tần Thủ ngoài miệng thì cứng rắn nhưng thực tế suốt nửa tháng qua không hề tiếp xúc với Tô Dữu, cô còn định thưởng cho hắn một cơ hội được gặp mặt nói chuyện với mình.

Ai ngờ Tần Thủ bản tính khó dời, lại lôi con hồ ly tinh này ra để chọc tức cô.

Thật sự tưởng làm thế là chọc tức được cô chắc? Nực cười!

Tần Thủ dĩ nhiên cũng trông thấy nhóm người Lý Tư Vũ. Hiếm hoi lắm hắn mới có chút ấn tượng tốt về Sử Hương Hương, gọi càng nhiều thì hắn mới càng kiếm được nhiều tiền chứ.

"Anh Thủ, chúng ta có nên qua chọc tức Lý Tư Vũ một chút không?"

Tô Dữu nhỏ giọng đề nghị, đồng thời quan sát nét mặt của Tần Thủ.

Thấy hắn không có phản ứng gì lớn, cô mới thầm gật đầu.

Xem ra hắn quả thực không còn để tâm đến bạn gái cũ nữa rồi, tình cảm đã dần chuyển dời sang cô.

Tần Thủ rất phối hợp lắc đầu: "Không cần thiết đâu, mọi chuyện qua cả rồi."

"Vâng, em nghe anh Thủ."

Tô Dữu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nở nụ cười tươi tắn, cứ như đã quên mất chuyện hai người vốn chỉ đóng giả làm người yêu để chọc tức Lý Tư Vũ vậy.

Buồn cười ở chỗ, họ đã quyết định dừng lại, thì Hách Soái lại quay sang chọc tức ngược lại bọn họ.

Vừa thấy tôm hùm đất cùng đồ nướng được dọn lên bàn, Hách Soái liền bắt đầu oang oang kể mấy chuyện thú vị, đồng thời bóc tôm hùm đất cho Lý Tư Vũ, thể hiện trọn vẹn phong thái của một người bạn trai tương lai.Đáng tiếc là Lý Tư Vũ chẳng hề bị chọc cười, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ăn tôm hùm đất, rốt cuộc tất cả đều chui tọt vào bụng Sử Hương Hương.

Sử Hương Hương, lại là cô nữa!

Ngay lúc Hách Soái đang tức nghiến răng, một thiếu niên dáng vẻ thanh tú rảo bước tới trước quầy, vừa hay bắt gặp cảnh Tô Dữu đang tự tay đút nước cho Tần Thủ.

"Tô Dữu, hai người..."

"Trần Dương?"

Tô Dữu quay đầu lại, nhìn rõ người tới là ai, nụ cười ngọt ngào trên môi lập tức vơi đi quá nửa.

Trần Dương chính là "con mồi" trước của cô. Hai người đã cắt đứt liên lạc từ mấy tháng trước, không ngờ hắn lại tìm tới tận đây!

Nhanh chóng liếc sang Tần Thủ đang khẽ nhíu mày, Tô Dữu chẳng hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng, vội vàng cất giọng lạnh lùng:

"Trần Dương, cậu tới đây làm gì? Tôi đã nói rồi, từ trước đến nay tôi chỉ coi cậu là bạn bè bình thường, cậu đừng bám lấy tôi nữa được không..."

"Tôi không tin! Nếu chỉ là bạn bè, tại sao cậu lại giả làm bạn gái để giúp tôi trút giận? Tại sao lại thường xuyên an ủi, tặng quà cho tôi!"

Vành mắt Trần Dương đỏ hoe, lớn tiếng kể lể lại từng kỷ niệm giữa hai người, giọng điệu thê lương khiến người nghe không khỏi mủi lòng.

Nhóm Lý Tư Vũ càng nghe càng thấy quen tai, đây chẳng phải là cái bài mà Tô Dữu từng dùng để giúp Tần Thủ đối phó với cô sao?

Lục Linh Chi và Lục Nguyên Phương thì ngơ ngác hoang mang: Nói vậy, Tần Thủ và Tô Dữu chỉ là tình giả thôi sao?

Còn Tần quả phụ đang đứng hóng hớt thì thầm cảm thán: Dân thành phố đúng là biết chơi thật đấy!

Đối mặt với đủ loại ánh mắt của mọi người, Tô Dữu ngược lại càng bình tĩnh hơn, mặt không biến sắc đáp:

"Tôi nhớ ngay từ đầu mình đã nói rõ, thời gian này tôi chưa muốn yêu đương, giúp cậu chỉ vì thương hại mà thôi, chắc cậu chưa quên chứ?"

"Chưa..."

"Vậy sau đó tôi có tỏ tình với cậu, hay có bất kỳ hành động thân mật nào với cậu không?"

"Chưa..."

"Vậy cậu dựa vào đâu mà nghĩ tôi thích cậu? Vì cậu đẹp trai, học giỏi, hay nhà giàu?"

"..."

Trần Dương vã mồ hôi hột, giấc mộng đẹp được nữ thần để mắt tới sắp sửa vỡ vụn.

Tô Dữu thừa thắng xông lên, khoác lấy cánh tay Tần Thủ rồi dõng dạc tuyên bố:

"Bây giờ tôi nói thẳng cho cậu biết, tôi đã có bạn trai rồi. Xin cậu đừng làm phiền cuộc sống của tôi và bạn trai tôi nữa!"

Ầm!

Mặt Trần Dương trắng bệch, lảo đảo lùi về sau mấy bước. Niềm tin sụp đổ, cả người hắn trông chẳng khác nào một cái xác không hồn.

Đúng lúc này, Hách Soái lại "anh dũng" đứng dậy, tay cầm xiên nướng, cười hì hì châm ngòi:

"Nói nghe bùi tai đấy, nhưng giỏi thì hai người hôn nhau một cái ngay tại đây xem nào! Không hôn thì ai mà biết hai người là tình thật hay tình giả?"

"Đúng! Không hôn thì tôi không tin!"

Trần Dương như vớ được cọng rơm cứu mạng, thở hồng hộc, chằm chằm nhìn vào hai người ở giữa.

Lục Linh Chi cũng vô thức trợn tròn mắt, thật hay giả cứ xem phen này là rõ.

Mấy vị khách xung quanh vốn mang tâm lý xem kịch không sợ lớn chuyện, cũng ồn ào hùa theo: "Hôn đi! Hôn đi!"

Thấy đám đông hùa vào ép uổng, ngay cả một người dày dặn tình trường như Tô Dữu cũng không khỏi hoảng hốt, nhất thời chẳng biết nên gỡ rối thế nào.

Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, Tần Thủ đã thể hiện bản lĩnh đàn ông. Hắn vòng tay, ôm trọn thân hình quyến rũ đẫy đà của cô vào lòng.

Ngay khi Lý Tư Vũ, Hách Soái, Sử Hương Hương... và thậm chí là cả Tô Dữu đều ngỡ rằng Tần Thủ sẽ lại dùng một cái ôm để lấp liếm cho qua chuyện như lần trước...

Thì Tần Thủ đã dứt khoát cúi đầu, áp môi mình lên chiếc miệng nhỏ nhắn thơm mềm của cô.

!!!

Tô Dữu đứng hình, bàn tay nhỏ nhắn vô thức siết chặt lấy gấu áo Tần Thủ.Nụ cười của Hách Soái cũng tắt ngấm, sao hắn lại dám làm thật chứ!

Đôi đũa của Lý Tư Vũ rơi xuống, tâm trạng xem kịch hay tan biến sạch sẽ, thay vào đó là cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

Tần Thủ thế mà dám hôn cô gái khác ngay trước mặt cô!

Chỉ có Sử Hương Hương là vẫn còn cười nổi: "Tô Dữu phen này lỗ nặng rồi, không chừng nụ hôn đầu cũng bị Tần Thủ cướp mất luôn. Ai bảo thích cậy nhan sắc đi lo chuyện bao đồng, đúng là đáng đời!"

Câu nói này khiến sắc mặt Hách Soái càng sầm lại. Đây chính là nụ hôn đầu của hoa khôi đấy, thế mà lại bị thằng tình địch nghèo kiết xác nẫng tay trên.

Tức chết đi được!

Chẳng cần phải nói, sắc mặt Lý Tư Vũ lúc này đã lạnh ngắt. Cô đập mạnh tay xuống bàn, cắt ngang hai người đang ôm hôn nồng nhiệt.

Nhưng không hề có màn chất vấn như dự đoán, cô chỉ hít sâu một hơi rồi cười khẩy:

"Tô Dữu, cô cũng chỉ xứng xài lại món đồ cũ mà tôi vứt đi thôi, cả đời này cô cũng chỉ có thể đi theo sau lưng tôi mà nhặt đồ thừa!"

Hách Soái: Câu này nghe... sao cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ...

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!