[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 3: Em chỉ thấy xót anh thôi

Chương 3: Em chỉ thấy xót anh thôi

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

7.470 chữ

28-07-2026

Huyện Bình An, đối diện tiệm tạp hóa Phương Phương.

Ánh nắng gay gắt chói chang xuyên qua từng tán lá rậm rạp, đến khi hắt xuống đôi nam nữ thanh niên đang đứng dưới bóng cây thì chẳng còn lại bao nhiêu sức nóng.

Tần Thủ ngông nghênh nhả một vòng khói, ngẩng đầu nhìn cô hoa khôi đang tỏ vẻ thân thiết trước mặt, mất kiên nhẫn nói: "Tô Dữu, hình như tôi với cậu đâu có thân lắm nhỉ?"

Tô Dữu là học sinh xuất sắc của lớp Hỏa Tiễn, cầm chắc tấm vé vào Đại học Đông Nam, còn hắn chỉ là một học sinh đội sổ ở lớp chuyên, cùng lắm đỗ được cái trường đại học hạng hai. Hai người hoàn toàn chẳng có chút dính dáng gì đến nhau.

Tần Thủ rất muốn biết, rốt cuộc Tô Dữu đã nhắm trúng hắn từ lúc nào.

Tô Dữu lấy bàn tay nhỏ nhắn phẩy phẩy xua đi mùi khói, bĩu môi hờn dỗi: "Cậu quên rồi à, năm ngoái chính tớ dạy cậu làm lọ dải ngân hà đấy."

"Thế à?"

Tần Thủ ngẩn người, hình như đúng là có chuyện đó thật.

Từ hồi lên cấp ba, năm nào đến sinh nhật Lý Tư Vũ hắn cũng tự tay làm đồ thủ công để tặng, món quà năm lớp 12 chính là lọ dải ngân hà.

Nhớ lại lúc đó, món quà hắn cất công chuẩn bị trước không cẩn thận bị làm hỏng, muốn làm lại cái mới thì đã không kịp nữa.

Vừa hay Tô Dữu đi ngang qua, gợi ý cho hắn ý tưởng làm lọ dải ngân hà, còn cặn kẽ chỉ cho hắn cách làm.

"Cảm ơn cậu nhé, đợt đó tôi cũng muốn cảm ơn cậu nhưng mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp..."

Tần Thủ bày tỏ lời cảm ơn muộn màng. Dù Tô Dữu là một cô gái tồi, nhưng sự giúp đỡ của cô trong chuyện đó là hoàn toàn có thật.

Tô Dữu nhăn chiếc mũi nhỏ nhắn, rất rộng lượng không thèm so đo xem lời này là thật hay giả, cười rạng rỡ nói:

"Muốn cảm ơn tớ thì bây giờ có cơ hội rồi đây. Đứa bạn tớ hẹn tự dưng lại cho tớ leo cây, cậu đi dạo phố với tớ được không?"

"...Được thôi."

Tần Thủ hơi do dự một chút rồi đồng ý, nhân tiện làm quen lại với đường xá huyện Bình An năm 2013.

Nơi này cách Phố Tây Thị không quá xa, hai người quyết định đi bộ qua đó.

Tô Dữu lấy từ trong túi ra một chiếc ô che nắng nhỏ, che được một lúc thì nhìn Tần Thủ đang phơi mình dưới nắng gắt, cô mím môi nói: "Bạn học Tần này, ngoài kia nắng to lắm, cậu cũng vào đây che chung đi."

"Không sao, con trai bọn tôi không sợ nắng."

Tần Thủ ngó nghiêng ngắm nhìn cảnh phố phường vừa quen vừa lạ xung quanh, tiện miệng từ chối.

Từng nếm mùi thời tiết cực đoan ở kiếp trước, chút hơi nóng này với hắn chỉ là trò trẻ con.

Hơn nữa, hiện tại hắn vẫn đang mang thiết lập "chàng trai si tình vừa bị đá chưa bao lâu", sao có thể đi chung ô với gái lạ nhanh như vậy được.

Thế nhưng Tô Dữu lại rất kiên quyết, dứt khoát nhét luôn chiếc ô vào tay Tần Thủ.

"Không được, tớ rủ cậu ra ngoài thì tớ phải chịu trách nhiệm, nhỡ cậu bị say nắng thì làm sao?"

Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt hơi ngang ngược bá đạo ấy lại chỉ khiến người ta cảm thấy đáng yêu đến rung động.

Tần Thủ dời mắt đi trước, lặng lẽ che ô lên đỉnh đầu cả hai, trong lòng thì hít một ngụm khí lạnh.

Không hổ là Phệ Tâm Giả lừng lẫy kiếp trước, kỹ năng diễn xuất này đúng là xuất thần nhập hóa, nhìn mãi chẳng ra chút sơ hở nào.

May mà có ký ức và kinh nghiệm từ kiếp trước, bằng không Tần Thủ cực kỳ nghi ngờ bản thân sẽ thực sự bị cô cưa đổ.

Mấy phút sau, bước vào con phố đi bộ nhộn nhịp, dòng người đông đúc ép khoảng cách giữa hai người xích lại gần nhau hơn. Tần Thủ thậm chí còn ngửi thấy rõ hương thơm quyến rũ thoang thoảng từ mái tóc cô.

Những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị xung quanh lại càng khiến người ta lâng lâng thỏa mãn.

Nếu đổi lại là một cậu trai tơ ngây ngô bình thường, lúc này e là miệng đã sướng đến mức cười toe toét tới tận mang tai rồi.Nhưng phải công nhận là ở cạnh Tô Dữu vô cùng thoải mái, cô hoàn toàn không có chút chảnh chọe nào của một hoa khôi kiêm học sinh giỏi.

Không chỉ chủ động gợi chuyện nói đùa, thỉnh thoảng cô còn mang đến vài bất ngờ nho nhỏ. Nụ cười ấy quả thật có thể làm tan chảy bất cứ gã trai thẳng chính hiệu nào.

Thấm thoắt hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, mặt trời sắp "tan ca" cũng bắt đầu uể oải, khiến nhiệt độ giảm xuống đôi chút.

Chiếc ô trong tay Tần Thủ đã được gập lại từ lâu, thay vào đó là túi xách và mấy bộ quần áo mới mua của Tô Dữu.

Hành động này nhìn qua tưởng như Tô Dữu chỉ làm tiện tay, nhưng thực chất lại ẩn chứa đầy tính toán.

Ai cũng biết, thường chỉ có các cặp yêu nhau thì bạn gái mới đưa đồ cá nhân cho bạn trai cầm hộ. Kiểu tương tác này của hai người quả thực đã đẩy bầu không khí mờ ám lên đến đỉnh điểm.

Tần Thủ như bị bầu không khí ấy cuốn theo, "vô tình" tiết lộ chuyện mình vừa mới chia tay.

Nụ cười trên môi Tô Dữu lập tức tắt ngấm.

"Bảo sao mấy hôm trước em thấy Lý Tư Vũ đi trên phố nói nói cười cười với người con trai khác, hóa ra là đang tính chia tay với anh Thủ!"

Chẳng biết từ lúc nào Tô Dữu đã đổi cách xưng hô thành "anh Thủ", nghe qua đã thấy ngay sự thân thiết như cô em gái nhà bên. Cô nàng bĩu môi, vẫn chưa hết bất bình nói tiếp:

"Em thấy người đó kém xa anh Thủ luôn ấy. Hơn nữa năm nào anh cũng kiên trì tự tay làm quà sinh nhật cho bạn gái, tấm lòng chân thành như vậy làm gì có người con trai nào làm được chứ!

Nếu em mà là bạn gái của anh Thủ, em chắc chắn sẽ chỉ biết xót anh thôi."

"...."

Nghe những lời nặc mùi "trà xanh" này, trong lòng Tần Thủ nhất thời lại dâng lên từng đợt ấm áp.

Thảo nào nhiều đàn ông lại thích mấy em gái trà xanh đến thế, đúng là quá tâm lý mà.

"Không sao đâu, Tư Vũ có quyền theo đuổi hạnh phúc của cô ấy..."

"Không được, em không cho phép anh Thủ bị người phụ nữ tồi tệ đó bắt nạt!"

Tô Dữu thẳng thừng ngắt lời phát ngôn sặc mùi "lụy tình" của Tần Thủ, đôi mắt chợt lóe lên một ý tưởng:

"Hay là em đóng giả làm bạn gái anh Thủ nhé, chọc cho cái đồ tồi Lý Tư Vũ kia tức chết luôn!"

"Thế... thế này không hay lắm đâu..."

"Anh Thủ đừng có mủi lòng! Anh nghĩ cho cô ta nhưng cô ta đã bao giờ nghĩ cho cảm xúc của anh đâu, phải cho cô ta biết thế nào là hối hận mới được!"

Gương mặt nhỏ nhắn ngọt ngào của Tô Dữu tràn đầy vẻ kiên định, mang dáng vẻ nếu hắn không đồng ý thì quyết không để yên.

Tần Thủ đắn đo tới lui, cuối cùng lại bị một câu nói của cô làm cho xiêu lòng.

"Anh Thủ à, trước đây tại anh chiều cô ta quá nên cô ta mới thấy anh không quan trọng đấy. Biết đâu chọc cho cô ta ghen một chút, cô ta lại suy nghĩ lại thì sao."

"... Nhưng làm vậy liệu có ảnh hưởng đến danh tiếng của em không..."

"Không sao đâu ạ, thời gian tới em cũng chưa định tìm bạn trai, chỉ cần giúp được anh Thủ là tốt rồi."

Thấy Tần Thủ cuối cùng cũng sập bẫy, Tô Dữu lại ngầm đặt sẵn một nước cờ, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười khó mà nhận ra.

Cô muốn xem thử, cái gọi là chàng trai si tình chung thủy này liệu có chống đỡ nổi sức hút của cô hay không.

Tiếp theo, hai người cùng nhau bàn bạc kế hoạch hành động cụ thể.

Tô Dữu vô cùng tích cực nhận luôn nhiệm vụ làm tình báo, hứa hẹn chỉ cần dò hỏi được động tĩnh của Lý Tư Vũ và Hách Soái là sẽ báo trước cho Tần Thủ đến để "show ân ái".

Bàn bạc xong xuôi, ánh mặt trời đã ngả bóng chiều tà, cũng đến lúc hai người phải tạm biệt nhau.

Khi sắp đến trạm xe buýt, Tô Dữu đột nhiên quay người chạy tọt vào siêu thị bên cạnh, mua một hũ kẹo rồi lại tung tăng chạy ra.

"Anh Thủ, hũ kẹo này tặng anh nè. Khi nào tâm trạng không tốt thì anh ăn một viên nhé, như thế sẽ thấy ngọt ngào hơn đấy..."Vừa hay xe buýt chạy tới, Tô Dữu không kịp nói thêm gì, chỉ nở một nụ cười ngọt ngào rồi vội cầm lấy đồ đạc, nhanh chân chạy ra xe.

Bóng lưng chạy dưới ánh chiều tà ấy đặc biệt khiến người ta xao xuyến.

Tần Thủ ôm hũ kẹo, hít sâu một hơi. Đúng là một tiểu yêu tinh hút hồn mà.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!