Hoàng hôn buông xuống, những kẻ đang ngượng ngùng đều tập trung hết trong bếp.
Màn làm nũng bất thình lình của Lục Linh Chi không chỉ khiến Tần Thủ sượng trân, mà ngay cả Tô Dữu cũng không kiềm được giật giật khóe miệng.
Không biết làm nũng thì đừng có cố, tự dưng giở chứng dọa người ta sợ muốn chết đi được.
Thấy mặt Lục Linh Chi đỏ bừng, hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui tọt xuống, Tần Thủ liền nhặt cái xẻng xào lên đem đi rửa, lên tiếng phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
"Chị Linh Chi ra ngoài dọn bàn ăn đi, Tô Dữu em rửa sạch đống rau này nhé, anh xào thêm hai món nữa là ăn cơm được rồi."
"Ừ... chị đi ngay đây."
Lục Linh Chi chạy trối chết khỏi phòng bếp, lợi thế chân dài lúc này được phát huy tối đa.
Tô Dữu mím môi cười, ngoan ngoãn bước tới bồn rửa rau, thầm nghĩ cô nàng ngốc nghếch này kể ra cũng thú vị phết.
Nhưng rửa được một lúc, cô lại thấy có gì đó sai sai. Sao mình lại nghe lời Tần Thủ răm rắp thế nhỉ?
Chẳng lẽ bị thao túng tâm lý ngược rồi sao?
"Em nhìn anh làm gì... Hay là để em nếm thử xem vừa miệng chưa nhé."
Tần Thủ vừa bóc xong một cái đuôi tôm chuẩn bị ăn thử, thấy Tô Dữu nhìn sang, hắn chần chừ một chút rồi vẫn đưa miếng thịt tôm đến trước đôi môi hồng hào của cô.
Tô Dữu theo phản xạ há miệng ra, nhai nhai ngon lành vài cái rồi mới giật mình nhận ra, cô lại vừa được Tần Thủ đút cho ăn nữa rồi!
Hơn nữa lần này hắn còn chẳng thèm đeo bao tay!
"Thế nào, ngon không?"
"Ngon..."
Tô Dữu gượng cười, cảm thấy bản thân cũng nên ra ngoài cho bình tĩnh lại. Cứ ở lỳ trong này thì không chừng lại xảy ra sự cố gì ngoài ý muốn mất.
May mà mọi chuyện sau đó đều diễn ra bình thường.
Tần Thủ nhanh tay xào xong đồ ăn, rồi gọi Tô Dữu cùng bê thức ăn ra khỏi bếp.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, nhưng phòng khách lại chưa bật đèn. Lục Linh Chi ngồi ngơ ngác một mình, chẳng biết đang nghĩ ngợi chuyện gì.
"Chị Linh Chi đừng thẫn thờ nữa, mau bật đèn lên ăn cơm thôi!"
"Ơ... ừ ừ."
Lục Linh Chi như bừng tỉnh khỏi cơn mộng du, vội vàng đi tới nhấn công tắc, không gian u tối lập tức bừng sáng.
Tần Thủ đặt đĩa đuôi tôm hùm đất to bự ra giữa bàn, rót cho hai cô gái hai cốc cola đá, rồi dõng dạc lên tiếng với tư cách chủ nhà:
"Ăn cơm thôi, toàn người nhà cả, đừng có khách sáo nhé!"
"Anh Thủ vất vả rồi, anh ăn một cái đuôi tôm trước đi."
Tô Dữu đã rũ bỏ được sự gượng gạo ban nãy, vô cùng tận tụy đóng vai một người bạn gái chuẩn mực, ngay lập tức thể hiện sự quan tâm ấm áp với Tần Thủ.
Lục Linh Chi lần này không dám học đòi nữa, lặng lẽ bóc một cái đuôi tôm rồi bỏ vào miệng.
Ưm? Ngon thật đấy!
Cô lại nếm thử vài món xào khác, hương vị cũng vô cùng xuất sắc, cảm giác tay nghề chẳng hề kém cạnh Tần phụ chút nào.
"Tiểu Thủ tử, tay nghề nấu ăn của cậu đỉnh thế từ bao giờ vậy?"
"Ba ngày không gặp là phải nhìn bằng con mắt khác rồi biết không hả, những lúc hai người không chú ý, tôi vẫn luôn âm thầm nỗ lực đấy!"
"Xì, tôi thèm vào mà tin!"
Lục Linh Chi bị màn tấu hài của Tần Thủ chọc cười, dây thần kinh đang căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Tô Dữu cũng vô cùng ngạc nhiên, hương vị này quả thực vượt xa dự đoán của cô, thậm chí còn ngon hơn tay nghề của mẹ cô - người đang mở một quán ăn nhỏ.
Nhận được sự công nhận của hai đại mỹ nữ, phải nói là vô cùng sảng khoái. Tần Thủ liền đặc biệt bóc cho mỗi người một cái đuôi tôm coi như phần thưởng.
Tô Dữu chỉ hơi do dự một chút rồi ăn ngay. Dù sao cũng đã được hắn đút tận miệng hai lần rồi, tầm này thì còn giữ kẽ cái quái gì nữa.Đây là lần đầu tiên Lục Linh Chi được chăm sóc tận tình như vậy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác là lạ.
Nhưng thấy Tô Dữu không có phản ứng gì mấy, cô mới dè dặt đưa miếng thịt tôm vào miệng.
Tôm hùm đất cay xè mà ăn vào lại thấy ngòn ngọt...
Chẳng biết do tay nghề của Tần Thủ quá đỉnh, hay vì không có người ngoài ở đây mà hai cô gái càng ăn càng thoải mái, về sau cứ thế dùng tay bốc luôn.
Đây rõ ràng là lời khen ngợi thiết thực nhất dành cho đầu bếp, thế là Tần Thủ lại tự tay bóc tôm thưởng cho hai người.
Bữa tối kết thúc, cả ba đều ăn uống no nê, vô cùng thỏa mãn.
Tô Dữu xoa xoa cái bụng nhỏ đã no căng, đầu óc minh mẫn trở lại, ân cần hỏi han:
"Anh Thủ, anh định khi nào thì khai trương thế, có cần em giúp gì không?"
"Ngày mai anh dọn hàng ra bán rồi. Nếu muốn giúp thì hai người giới thiệu trong nhóm lớp hộ anh một tiếng được không?"
Đổi lại là học sinh bình thường ra vỉa hè bán hàng, chắc chắn chỉ mong bạn học biết càng ít càng tốt để đỡ mất mặt.
Nhưng Tần Thủ sau khi trùng sinh đương nhiên chẳng thèm bận tâm mấy chuyện đó. Sĩ diện thì làm được cái quái gì, có tiền mới là chân lý.
Hơn nữa, tự lực cánh sinh kiếm tiền vốn dĩ đâu có gì đáng xấu hổ.
"Há miệng mắc quai", ăn đồ của người ta rồi nên hai cô gái đều vỗ ngực nhận lời ngay tắp lự, dĩ nhiên "độ rung lắc" của Tô Dữu rõ ràng lớn hơn hẳn.
Nghỉ ngơi một lát, Lục Linh Chi tự giác vào bếp rửa bát. Tô Dữu vốn cũng muốn thể hiện thêm chút nữa, nhưng mẹ cô lại gọi điện giục mau về nhà.
"Anh Thủ, em về trước nhé. Hôm nay đi với anh vui lắm, lần sau có gì hay ho nhớ gọi em đấy."
Nhìn chung, Tô Dữu khá hài lòng với hành trình hôm nay. Tuy lại bị chiếm tiện nghi, còn bị sai vặt cả ngày, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng Tần Thủ đã thân thiết với mình hơn.
Nếu không có gì bất ngờ, nhiều nhất nửa tháng nữa là cô có thể khiến cậu chàng này lún sâu vào lưới tình. Đến lúc đó sẽ tới lượt cô vùng lên làm chủ, hắc hắc hắc.
Tần Thủ vô cùng đúng lúc bộc lộ chút lưu luyến, khựng lại một lát như vừa nghĩ ra cái cớ mới, nhỏ giọng nói:
"Tối nay anh đăng bài bán hàng vào nhóm lớp xong, biết đâu ngày mai Tư Vũ cũng tới, em... có thể đến giúp anh một tay nữa được không..."
"Không thành vấn đề, chiều mai em nhất định sẽ có mặt đúng giờ!"
Tô Dữu mỉm cười đắc ý, cậu nhóc này chẳng phải vẫn bị cô nắm thóp dễ như bỡn sao.
Tần Thủ cũng cười thầm, thế này vừa có thêm người phụ việc, lại vừa mượn được danh tiếng mỹ nữ để câu khách, đúng là sướng rơn.
Hai người mỗi người một bụng tính toán riêng rồi chào tạm biệt. Trở vào trong nhà, Lục Linh Chi đã nhanh nhẹn rửa xong đống bát đĩa.
Nếu là trước đây, Lục Linh Chi ở riêng với Tần Thủ nam đơn nữ chiếc thế này chắc chắn sẽ chẳng nghĩ ngợi gì, dù sao cũng là anh em chí cốt.
Nhưng hôm nay lại khác, có lẽ do màn mất mặt ở phòng bếp ban nãy, đối diện với ánh mắt của Tần Thủ, cô cứ thấy mất tự nhiên thế nào ấy.
"... Tiểu Thủ tử, không có việc gì nữa thì tôi cũng về đây."
"Khoan đã!" Tần Thủ ngắm nhìn đôi chân dài săn chắc trước mặt, đầy ẩn ý nói: "Chị Linh Chi, không lẽ chị quên mất mình còn nợ tôi một lời hứa à?"
"Thế cậu nói đi, làm xong tôi còn phải về nhà nữa."
Lục Linh Chi chẳng hề để tâm đến cái giao hẹn cỏn con này, chỉ muốn mau mau làm cho xong để còn giải thoát.
Thế là, Tần Thủ chẳng hề khách khí nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.
"Cậu... cậu làm cái gì đấy!"
Lục Linh Chi giật bắn mình, nói năng cũng trở nên lắp bắp, duy chỉ có việc rút tay lại là cô lại quên béng mất.
Tần Thủ kéo cô đến ngồi xuống sofa, cười hì hì nói:"Chị Linh Chi, trước tôi nói vai chị cứng quá, lần sau phải đổi chỗ khác để tựa rồi mà. Giờ đang mệt, cho tôi mượn đùi gối đầu chút đi."
"Không được!"
Lục Linh Chi như bị điện giật, vội lấy tay che đi đôi chân dài thon thả, mịn màng của mình. Những bó cơ vốn săn chắc, đầy sức mạnh ngày thường bỗng chốc trở nên mềm nhũn, rã rời.
Sao... sao lại đưa ra cái yêu cầu quái gở thế này chứ!
Xấu hổ chết đi được!
Tần Thủ hậm hực: "Sao lại không được? Anh em chí cốt với nhau, mượn cái đùi nằm nhờ tí cũng không cho à? Đừng quên hồi bé chúng ta còn chui chung một chăn đấy nhé!"
"Thế... thế đâu có giống nhau..."
"Không giống chỗ nào? Hay là chị có ý đồ mờ ám gì với thằng anh em này đấy hả?"
Tần Thủ vừa ăn cướp vừa la làng, phủ đầu trước làm Lục Linh Chi lúng túng không biết làm sao, vắt óc mãi mới nặn ra được một cái cớ để câu giờ.
"Hôm nay đi bộ cả ngày, chân tôi hơi bẩn..."
"Không sao, tôi không chê đâu, bắt đầu luôn đi."
Tần Thủ chẳng để cô có cơ hội thoái thác, vươn tay chạm vào cặp đùi săn chắc màu lúa mạch, ép hai chân cô khép lại khít rịt không chừa một kẽ hở.
Lục Linh Chi như bị điểm huyệt, cứ thế ngoan ngoãn mặc cho bàn tay to lớn kia tùy ý sắp đặt, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch.
Hoàn thành "kiệt tác" rồi ngắm nghía thêm hai giây, Tần Thủ mới thong thả nghiêng đầu gối lên. Da thịt kề sát không chút rào cản, hắn còn ngửi thấy được một mùi hương thoang thoảng, chỉ là... vẫn hơi cứng một chút.
"Cạch!"
Vừa tận hưởng chưa đầy hai giây, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng mở khóa.
Lục Linh Chi hệt như chiếc lò xo bị nén đến cực hạn, "vút" một cái bật đứng dậy.
Còn Tần Thủ không kịp đề phòng, ngã nhào xuống đất: ...



