Kết thúc cuộc trò chuyện trên xe, Lâm Uyên bắt tay tạm biệt thị trưởng Vương, tiễn ông ra tận cổng làng.
Lúc hắn quay người đi về sân nhà, đám dân làng vốn bị lực lượng bảo vệ chặn bên ngoài không biết từ đâu lại ùa tới vây kín.
"Tiểu Uyên! Còn nhớ ông không? Ông là anh em họ với ông ngoại cháu đây, hồi bé ông còn bế cháu đấy!" Một ông lão mặt đầy nếp nhăn chen lên đầu tiên, cười xô cả nếp nhăn.
"Đúng rồi đúng rồi, còn cả ông nữa! Ông là ông ba ở làng bên đây!" Người bên cạnh cũng vội vàng lớn tiếng hùa theo, chỉ sợ chậm chân.




