Thực ra, trình độ của Dương tiến sĩ vượt xa đám người da trắng và mấy gã gốc Ấn trong công ty, nhưng dù ông có cố gắng cống hiến đến đâu thì vẫn luôn bị gạt ra khỏi nhóm ra quyết định cốt lõi.
Cứ mỗi lần đụng đến dự án điều phối đám mây có độ bảo mật cao nhất, ông lại bị loại khỏi nhóm dự án chỉ vì thân phận "gốc Hoa", với cái cớ mỹ miều là "tránh hiềm nghi".
Ông thật sự sắp uất ức đến chết mất! Rõ ràng mang trong mình bao tài năng nhưng lại chẳng có đất dụng võ.
Ông muốn về nước, muốn tự tay vẽ nên một bản thiết kế vĩ đại trên chính mảnh đất quê hương. Nhưng ông đã bước sang tuổi trung niên, trên vai gánh khoản nợ mua nhà, lại còn hai đứa con thơ phải nuôi nấng, áp lực thực sự rất lớn.




