Tống Minh gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Lão đứng dậy, cầm bản thỏa thuận còn chưa ký trên bàn lên, khẽ vỗ hai cái.
“Được, nếu Hiệu trưởng Chu đã tự tin như vậy thì tôi cũng không nói nhiều nữa.” Tống Minh nhìn đồng hồ, “Nhưng quy trình cần đi thì vẫn phải đi. Tôi có số điện thoại của Lâm Uyên. Đúng giờ này ngày mai, tôi sẽ đích thân gọi cho cậu ấy hỏi xem tình hình thế nào.”
Câu này chính là tối hậu thư.
Đúng giờ này ngày mai, nếu ông còn chưa xử lý xong, vậy thì đôi bên sẽ còn nhiều chuyện để nói.
Tống Minh tuy chỉ là Phó cục trưởng, nhưng nếu muốn gây khó dễ cho một trường Đại học loại hai trong thể chế thì cách nhiều lắm.
“Nhất định! Nhất định!” Hiệu trưởng Chu liên tục gật đầu.
Lúc Tống Minh rời đi, lão còn cố ý liếc Mã Kiến Quốc một cái, ánh mắt kiểu “ông tự hiểu đi”, rồi mới quay người bước ra ngoài.
Cửa văn phòng đóng lại. Mặt Hiệu trưởng Chu lập tức sầm xuống, nụ cười ban nãy biến mất sạch, thay vào đó là cơn tức giận bùng lên.
Ông chỉ thẳng vào mũi Mã Kiến Quốc mà mắng sa sả: “Mã Kiến Quốc! Đầu óc ông chứa cái gì vậy hả! Chưa điều tra cho rõ đã đòi khai trừ người ta? Ông chê cái ghế hiệu trưởng của tôi còn ngồi chưa đủ vững đúng không?”Mã Kiến Quốc ngồi phịch trên sofa, mặt lúc xanh lúc trắng, ấm ức đến muốn phát điên.
Ai mà ngờ được cái thằng nửa đêm không ngủ, chỉ biết cắm đầu chơi game, đến lúc huấn luyện quân sự còn giả ốm, một kẻ cứng đầu như thế, vậy mà lại gọi được cả phó cục trưởng Cục Chiêu thương đến?
Trong mắt ông ta, Lâm Uyên cùng lắm cũng chỉ là một sinh viên hệ hai hết sức bình thường thôi mà!
“Hiệu trưởng, thế giờ tôi phải làm sao đây?” Mã Kiến Quốc khàn giọng, “Thông báo đã phát rồi, cả trường đều biết cậu ta vì mắng tôi nên bị đuổi học. Giờ rút lại à? Thế mặt mũi tôi biết để đâu? Sau này tôi còn quản sinh viên kiểu gì nữa?”
“Mặt mũi?” Hiệu trưởng Chu cười lạnh, “Ông muốn mặt mũi hay muốn cái ghế này? Ông không chịu rút cũng được, vậy thì tự đi giải thích với Cục Chiêu thương, tự đi giải thích với Cục Giáo dục thành phố. Ông lo nổi thì muốn làm gì cũng được!”
“Không muốn làm nữa thì từ chức luôn đi! Tôi tuyệt đối không thể vì chút thể diện cá nhân của ông mà để mất nhân tài này!”
Quan lớn hơn một cấp đè chết người, Mã Kiến Quốc chỉ thấy trời đất quay cuồng, tức đến hoa cả mắt, cả người mềm nhũn ngã phịch xuống sofa, thở dốc từng hơi.
Xong rồi.
Lần này đúng là mất sạch mặt mũi. Sau này ở trường, ông ta còn ngẩng đầu lên nổi trước mặt giáo viên với sinh viên nữa không?
Một sinh viên bị chính tay ông ta đuổi học, chớp mắt đã được hiệu trưởng mời về, chuyện này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ông ta trước bàn dân thiên hạ, mà còn là tát liên hoàn hai bên.
Hiệu trưởng Chu chẳng buồn để ý đến bộ dạng như chó rơi xuống nước của Mã Kiến Quốc, trong đầu lúc này chỉ toàn là phải cứu vãn chuyện này thế nào.
“Phụ đạo viên của cậu ta là ai? Mau gọi cô ấy tới đây!” Hiệu trưởng Chu quát về phía cửa.
Rất nhanh, Tô Mạt bị gọi tới, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“Cô có số điện thoại của phụ huynh Lâm Uyên đúng không?” Hiệu trưởng Chu sốt ruột hỏi.
“Có ạ…”
“Gọi ngay! Gọi luôn bây giờ!” Hiệu trưởng Chu chỉ đạo, “Cứ nói đây là hiểu lầm, quyết định xử lý đã hủy rồi. Tôi muốn đích thân đến nhà giải thích với phụ huynh!”
Hiệu trưởng Chu hiểu rất rõ trong lòng. Với cái thái độ của Lâm Uyên, rõ ràng hắn là kiểu kẻ cứng đầu, không ăn mềm không ăn cứng. Nếu đi tìm trực tiếp, lỡ nói chuyện hỏng bét thì sẽ chẳng còn đường xoay xở nào nữa.
Nhưng phụ huynh thì khác. Phụ huynh ở Hoa Quốc, chỉ cần nghe lãnh đạo nhà trường chịu đích thân đến tận nhà xin lỗi, lại còn không đuổi học nữa, chắc chắn sẽ mừng lắm, kiểu gì cũng nói đỡ cho phía nhà trường. Giải quyết được phụ huynh, coi như giải quyết được một nửa rồi.
Ít ra vẫn còn hy vọng.
…
Nhà Lâm Uyên.
Khu dân cư cũ kỹ, tường vôi bong tróc loang lổ.
Hiệu trưởng Chu dẫn theo Tô Mạt và mấy cán bộ hành chính, tay xách hoa quả với sữa, đứng trước cửa mà hơi sững người.
Môi trường cũ nát thế này… thật sự là nhà của nhân tài công nghệ cao mà trường đang trọng điểm bồi dưỡng sao?
Ban đầu ông còn tưởng Lâm Uyên là phú nhị đại, hoặc có bối cảnh rất lớn. Chứ cái gọi là nhân tài công nghệ cao, dự án trọng điểm gì đó, một đứa mới 18 tuổi thì làm ra được trò gì?
Nhưng nhìn hoàn cảnh trước mắt, rõ ràng đây chỉ là một gia đình thuộc tầng lớp công ăn lương hết sức bình thường, thậm chí còn có thể nói là ở tầng dưới.
“Vụ này nước rất sâu.” Hiệu trưởng Chu càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn.
Ông giơ tay gõ cửa.
Người ra mở cửa là bố của Lâm Uyên, Lâm Quốc Đống.
Vì trước đó nhà trường đã gọi điện báo trước nên ông cố ý xin nghỉ, ở nhà chờ người của trường đến.
“Ôi, anh là bố của Lâm Uyên đúng không? Tôi là Chu Văn Hoa, hiệu trưởng Đại học Kinh tế Tài chính Kim Nam.” Hiệu trưởng Chu bước lên nắm chặt bàn tay đầy vết chai của Lâm Quốc Đống, nhiệt tình như anh em thất lạc nhiều năm mới gặp lại, “Hiểu lầm thôi! Tất cả đều là hiểu lầm!”
Nửa tiếng sau đó, Lâm Quốc Đống vẫn thấy như mình đang nằm mơ.Vị Hiệu trưởng vốn luôn ở trên cao, lúc này lại đang ngồi trên chiếc sofa cũ nát nhà ông, vẻ mặt đầy thành khẩn, tự nhận sai về sơ suất của nhà trường, khen Lâm Uyên lên tận mây xanh, như thể dưới đất trên trời chẳng tìm ra người thứ hai.
Nào là “rất có thiên phú kinh doanh”, “có cá tính là chuyện tốt”, “đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của nhà trường”…
Lâm Quốc Đống tuy chưa từng va chạm nhiều, nhưng ông không ngốc.
Buổi sáng còn nói đuổi học, buổi chiều đã thành “thiên chi kiêu tử”. Tốc độ đổi mặt này, chắc chắn có liên quan đến cái công ty của con trai ông đột nhiên kiếm được bộn tiền.
“Ông xem, thằng bé giờ đang bận ở ngoài, chúng tôi cũng không tiện quấy rầy. Ông có thể gọi nó về được không, để chúng tôi gặp mặt nói rõ hiểu lầm này?” Hiệu trưởng Chu cuối cùng cũng nói ra mục đích chuyến này.
Ông thật sự sợ nếu tự mình đi tìm Lâm Uyên thì sẽ làm mâu thuẫn căng hơn. Có bố hắn ở đó, kiểu gì hắn cũng phải nể mặt đôi chút.
Lâm Quốc Đống thở dài.
Dù ông cũng thấy chuyện nhà trường làm lần này không được đàng hoàng cho lắm, nhưng dù sao đó cũng là đại học. Trong suy nghĩ mộc mạc của ông, không học đại học thì cả đời này thế nào cũng thấy thiếu thiếu gì đó.
“Được, tôi gọi cho nó.”
Lâm Quốc Đống lấy chiếc Nokia đã dùng mấy năm ra, gọi cho Lâm Uyên.
Gọi mấy lần liền, Lâm Uyên mới bắt máy. Không phải hắn không nghe, mà là thật sự bận quá.
Mấy ngày nay, sau khi được Alibaba quảng bá, gần như cả công ty đều bận tối mắt tối mũi, đến cả đi vệ sinh cũng phải tranh thủ thời gian, hoàn toàn không nói quá.
Lâm Quốc Đống nhìn đám lãnh đạo nhà trường đang đứng quanh đó, ai nấy đều tươi cười, trong lòng hơi thấp thỏm: “Tiểu Uyên à, Hiệu trưởng trường con đến nhà rồi, đang ngồi ở đây. Ông ấy bảo không đuổi học con nữa, chỉ là hiểu lầm thôi, còn muốn xin lỗi con. Con về một chuyến nhé?”
Lâm Uyên im lặng…
Đây là diễn vở kịch gì đây???



