Lâm Uyên nhìn Trần Chí Minh, giọng điệu lộ rõ vẻ khó hiểu: “Tôi và ông không có qua lại làm ăn gì, hơn nữa công ty tôi hiện tại còn chưa bắt đầu sinh lời. Tại sao ông lại muốn đầu tư vào chỗ tôi?”
Trần Chí Minh lắc đầu, như đang chế giễu sự ngu ngốc của Lâm Uyên: “Lâm Uyên à Lâm Uyên, nói cho cùng, cậu vẫn chỉ là kẻ thuộc tầng lớp dưới đáy xã hội. Cậu nghĩ cậu gửi hai trăm triệu vào ngân hàng khác mà tôi lại không biết sao?”
Lâm Uyên đột ngột ngẩng phắt đầu lên, đồng tử co rụt lại: “Sao ông biết?”
Trần Chí Minh khinh khỉnh liếc Lâm Uyên: “Phó cục trưởng cục thuế họ Trần, ông ấy là chú hai của tôi, cậu nói xem tôi có biết hay không?”




