A Thanh lại lập tức ngắt lời, hỏi vặn lại: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, lỡ như a huynh bị cuốn vào rắc rối thì sao?"
Âu Dương Nhung nhất thời nín lặng.
Nhưng rốt cuộc hắn cũng hiểu ra, vì sao A Thanh lại có chút "không vui" trước việc Lam sư tỷ tìm đến—— hóa ra là lo lắng chuyện này.Một lát sau, Âu Dương Nhung mới thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc nói với A Thanh: "Thế này đi, A Thanh, ta bảo đảm việc xử lý mấy thứ tạp sự của bọn họ sẽ không ảnh hưởng đến chính sự của chúng ta, chỉ là tiện tay làm mà thôi——
"Thực ra, nếu là trước kia, a huynh cũng sẽ chẳng xen vào việc của người khác nhiều như vậy. Nhưng đến bây giờ, trải qua bao nhiêu chuyện, ta càng lúc càng nhận ra, trên đời này vốn chẳng có ranh giới rõ ràng giữa việc bao đồng và chính sự. Chuyện bao đồng của kẻ khác có khi lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến chính sự của muội, và ngược lại, việc vặt của muội cũng có thể can hệ đến chính sự của người ta—— Cho nên, nếu gặp chuyện mà cố tình né tránh, khoanh tay đứng nhìn, thì e rằng lại dễ làm khéo hóa vụng."




