Trong phòng, hai huynh muội dần buông lỏng vòng tay.
A Thanh cúi đầu chỉnh lại phần cổ áo ngủ hơi xộc xệch, lẩm bẩm: "Ai mà thấy được chứ..."
Nàng còn chưa dứt lời, phía tủ quần áo đã truyền đến một tiếng hừ lạnh: "Hừ, hai người các ngươi lại coi bản tiên cô không tồn tại sao? Thật hết nói nổi các ngươi, rõ ràng trong nhà đâu chỉ có hai người, bản tiên cô cũng ở đây, thế mà các ngươi cứ làm như đang sống trong thế giới riêng của hai người vậy..."
Âu Dương Nhung không quay đầu lại, dường như đã sớm đoán được tiểu mặc tinh nào đó sẽ chui ra.




