Rửa sạch tay xong, Âu Dương Nhung xoay người, dẫn đầu bước vào trong.
Cánh cửa thanh đồng vừa mở, một luồng khí tức cũ kỹ, mục nát lập tức phả thẳng vào mặt.
Đại sảnh hình tròn phủ kín bích họa tựa hồ đã rất lâu rồi không đón hơi người. Tuy tháng trước Âu Dương Nhung và Diệu Tư mới tới đây, nhưng trước đó, nơi này chẳng biết đã chìm trong tĩnh lặng bao nhiêu tháng năm.




