Từ Tinh Tử phường trở về Tầm Dương phường, có một con phố dài vừa khéo đi ngang qua Giám Sát Viện.
Âu Dương Nhung quen đường quen lối, ghé vào quầy ăn sáng trước cổng Giám Sát Viện, mua hai chiếc dầu ma bính vàng ruộm, giòn thơm.
“Tiểu lang quân, không cần trả bạc đâu, cả số nợ trước đó cũng đã có vị tiểu nương kia thanh toán rồi. Nàng còn để lại một lạng bạc vụn, nói rằng chỉ cần ngài tới ăn thì cứ trừ dần vào đó, nếu sau này không tới nữa thì xem như thưởng cho bọn ta.”
Động tác của Âu Dương Nhung khựng lại, bàn tay đang đưa tiền đồng cũng rụt về.




