Triệu Thanh Tú dường như không nghe thấy, xoay người đi về phía nhà bếp.
Ngư Niệm Uyên khẽ nhíu mày:
“Ta thật sự không đói, thất sư muội không cần bận rộn nữa, trừ khi chính muội thấy đói muốn ăn. Nhưng muội qua đây trước đã, ta sẽ nói cho muội nghe việc sắp xếp trở về kiếm trạch. Người tới đón muội đã đến rồi, muội không cần ở lại nữa. Mọi chuyện bên Tầm Dương thành cứ giao cho chúng ta, vẫn như lời hôm qua đã nói, muội đừng xen vào...”Triệu Thanh Tú lắc đầu, không còn tiếng lanh canh giòn tan của băng bạch ngọc trâm tử, cả người nàng cũng trở nên lặng lẽ khác thường.
Ngư Niệm Uyên khựng lại, chậm rãi hỏi:




