Trong chốc lát, cả hai đều không nói gì nữa.
Thấy thời gian đã không còn sớm, trên người hai người vẫn còn mồ hôi, Âu Dương Nhung tìm quanh một hồi, chỉ mò được trên tấm ga giường nhăn nhúm một dải lụa màu xanh thiên thanh.
Chỉ là dải lụa này cũng chẳng còn sạch sẽ nữa, ướt sũng một mảnh. Khi nãy lúc cuồng nhiệt, nó bị cắn kéo xuống, còn từng trói qua cổ tay trắng ngần…
Âu Dương Nhung thu tay về, đứng dậy xuống giường, thắp sáng đèn trong phòng, khoác áo bước ra ngoài.




