Phương Ức Võ há hốc miệng, gương mặt già đỏ bừng, tay nắm trường kiếm giơ cao, nhưng mãi vẫn không nỡ hạ xuống.
Phương Thắng Nam ngẩng đầu, nhắm mắt rơi lệ, trán vẫn tì lên vỏ kiếm, quyết không chịu yếu thế, cũng không mở miệng cầu xin.
Phương Cử Tụ khẽ cúi đầu, thần sắc cũng thấp thoáng bi thương, đúng là nhà nào cũng có nỗi khổ riêng.




