“Ngoan, viết chữ.”
Triệu Thanh Tú xoay lưng lại, vùi đầu vào chăn.
Âu Dương Nhung nhìn dáng vẻ xinh xắn ấy của nàng, nhất là cái kiểu ngốc nghếch quay lưng trốn hắn, hệt như đà điểu gặp nguy hiểm liền chôn đầu vào cát.
Áo ngủ vốn đã mỏng, lại càng phác rõ đường cong tràn đầy sức sống của buổi sớm. Tú nương tuy gầy, nhưng eo nhỏ nhắn, mông lại đầy đặn.




