Vương Thao Chi ngoảnh đầu lại, giật nảy mình hệt như con linh dương đang uống nước bên suối thì bị sư tử vồ.
Âu Dương Nhung thì sắc mặt vẫn không đổi, ánh mắt âm thầm dời xuống chiếc lê hoa mộc hạp trong tay Dung Chân.
“Dung nữ sử vất vả rồi.” Hắn cất tiếng chào với thái độ thản nhiên.
Dung Chân mắt nhìn thẳng, lúc đi ngang qua Vương Thao Chi cũng chẳng thèm liếc hắn lấy một cái.




