Hoàng Huyên chậm rãi lùi lại, đôi mắt to tròn ngây thơ mở lớn, nhìn chằm chằm vào Âu Dương Nhung - kẻ đang "tự tìm đường chết".
Bát cháo ấm nóng trên tay hắn từ đầu đến cuối không hề rơi xuống, thậm chí chẳng sóng sánh ra ngoài giọt nào. Hắn còn cố ý đưa cánh tay ra xa một chút, sợ máu mình vấy bẩn bát cháo.
Giữa khoảng sân trống, người thanh niên bưng cháo cúi đầu nhìn vết thương máu chảy đầm đìa trên ngực.
Chẳng biết Hoàng Huyên do tay nghề non nớt hay cố ý, mũi dao ngay từ đầu đã nhắm vào ngực phải, vết thương cũng nằm tại đó, không hề tổn hại đến tim.




