Bạch Thương đứng lơ lửng giữa không trung, vẫn giữ nguyên tư thế đánh ra chưởng kia, không hề nhúc nhích.
Mái tóc bạc của lão bay lất phất trong cơn mưa ánh sáng vàng óng. Đôi mắt lão trừng trừng nhìn xuống cái hố khổng lồ dưới chân, nhìn chằm chằm vào vùng hoang dã từng chật ních hàng ức vạn đại quân yêu tộc, mà nay lại trống rỗng đến rợn người.
Lão đã sống không biết bao nhiêu kỷ nguyên, từng diện kiến đại đế, từng chứng kiến đại đế ra tay, nên hiểu rất rõ tồn tại ở cảnh giới đó đáng sợ đến nhường nào.
Nhưng đó là một vị đại đế chân chính.




