Ngày thứ ba Trần Tu nằm viện, Trần Hiểu Vũ đến.
Cô không vào phòng bệnh.
Cô đứng ở góc hành lang khu Vàng, cách một khoảng không xa không gần, nhìn về phía phòng bệnh của Trần Tu.
Hôm đó cô mặc một chiếc áo khoác sáng màu, nét mặt thoáng chút mệt mỏi, tay xách một chiếc túi nilon trong suốt.




