[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

/

Chương 71: Bên trên có người, làm việc đúng là dễ thật!

Chương 71: Bên trên có người, làm việc đúng là dễ thật!

[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

Tuyết Lê Đôn Nãi

8.257 chữ

09-07-2026

Chuyện phòng mổ tiến triển nhanh hơn Lục Thần dự tính.

Sáng hôm sau, Lý Sâm đã thông báo nội bộ một tin tức trong khoa.

"Bệnh viện đã họp chuyên đề, về nguyên tắc thì đồng ý cho khoa cấp cứu lập phòng mổ độc lập, hiện tại đang chạy quy trình khảo sát mặt bằng và dự toán thiết bị."

Tin tức này vừa tung ra đã khiến cả khoa cấp cứu xôn xao hẳn lên.

"Thật hay đùa thế? Chuyện này râm ran bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng được chốt hạ sao?"

"Nghe bảo đích thân viện trưởng Tăng nhúng tay đẩy nhanh đấy."

"Thế thì chắc cú rồi, việc viện trưởng Tăng đã nhúng tay vào thì chưa có chuyện nào là không thành cả."

Ngô Phàm đứng một bên, vẻ mặt hơi phức tạp.

Ông liếc nhìn Lục Thần.

Lục Thần đang ngồi viết bệnh án ở chỗ làm việc, vẻ mặt hết sức bình thản.

"Cái phòng mổ này... có liên quan đến cậu đúng không?"

Ngô Phàm bước tới, hạ thấp giọng.

"Sao cơ ạ?"

"Đừng có giả vờ nữa, cả khoa đang đồn ầm lên kìa. Họ bảo cậu là người của viện trưởng Tăng, cái phòng mổ này cũng là do cậu đề xuất lên trên."

Lục Thần dừng bút.

"Anh Ngô này, phòng mổ được chốt thì ai là người có lợi nhất?"

"Tất nhiên là khoa mình rồi."

"Thế thì xong rồi còn gì."

Ngô Phàm ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng có lý.

Mặc kệ là ai đề xuất, phòng mổ được xây lên thì sau này hiệu suất cấp cứu ở khu Đỏ sẽ tăng lên một bậc lớn, người được hưởng lợi cuối cùng vẫn là bệnh nhân.

"Thôi được rồi, dù sao đi nữa thì đây cũng là chuyện tốt."

Ngô Phàm vỗ vai Lục Thần.

"Nhưng cậu cũng cẩn thận một chút, cây to thì đón gió lớn, người nhòm ngó cậu sẽ ngày càng nhiều đấy."

"Em biết rồi ạ."

"Cậu biết thế là tốt."

Ngô Phàm rời đi.

Lục Thần tiếp tục viết bệnh án.

……

Buổi chiều, Lý Sâm gọi Lục Thần vào văn phòng chủ nhiệm.

Cửa vừa đóng lại, Lý Sâm liền tựa lưng vào ghế, nhìn hắn.

"Ngồi đi."

Lục Thần ngồi xuống.

"Chuyện phòng mổ, cậu biết rồi chứ?"

"Sáng nay khoa đã thông báo rồi ạ."

"Cậu thấy thế nào?"

"Rất tốt ạ, đây là một tin cực kỳ có lợi cho khoa chúng ta."

Lý Sâm gật đầu.

"Đúng là rất có lợi. Chuyện này khoa chúng ta đã đề xuất suốt ba năm qua mà mãi vẫn không được duyệt."

"Lần này đích thân viện trưởng Tăng ra mặt thúc đẩy, từ lúc nộp phương án đến khi được duyệt trên nguyên tắc chỉ mất đúng một tuần."

Trong giọng điệu của Lý Sâm mang theo sự cảm thán, nhưng dường như còn ẩn chứa điều gì đó khác.

"Bên trên có người, làm việc đúng là dễ thật."

Lục Thần không tiếp lời.

Lý Sâm liếc nhìn hắn.

"Cậu không cần phải căng thẳng, tôi không có ý nói móc gì cậu đâu. Phòng mổ là chuyện tốt, tốt cho khoa, tốt cho bệnh nhân. Bất kể là ai thúc đẩy, kết quả tốt là được rồi."

"Chủ nhiệm Lý, ý của chú cháu đều hiểu."

"Cậu hiểu cái gì?"

"Chú lo cháu bị cuốn vào quá sâu."

Lý Sâm im lặng một lát.

"Cậu hiểu thật."

Hắn đứng dậy, đi qua đi lại vài bước trong văn phòng.

"Lục Thần, tôi nói thật với cậu, tôi làm việc ở cái bệnh viện này hơn hai mươi năm rồi, loại đấu đá bè phái nào mà chưa từng thấy qua? Cậu tưởng chỉ có mâu thuẫn giữa Tăng Đại Dương và Bành Chiếu thôi sao? Trước đây còn phức tạp hơn nhiều, đấu đá ba bên, bốn bên, ngáng chân nhau, tố cáo lẫn nhau đều có đủ cả."

"Cuối cùng thì sao ạ?"

"Cuối cùng kẻ thắng thì đúng là thắng thật, nhưng người thua cũng chẳng mất hết tất cả. Kẻ thực sự thua cuộc chính là những người đứng ở giữa, bị lợi dụng xong liền bị vứt bỏ."Vẻ mặt Lục Thần không hề thay đổi.

"Cháu sẽ không bị vứt bỏ đâu."

"Dựa vào đâu mà cậu chắc chắn như vậy?"

"Vì cháu có giá trị."

Lý Sâm dừng bước, quay đầu nhìn hắn.

"Cháu luôn có giá trị, và sẽ ngày càng có giá trị hơn."

Giọng điệu của Lục Thần không hề ngông cuồng.

Hắn chỉ đang trần thuật lại một sự thật.

Lý Sâm nhìn thẳng vào mắt hắn, hồi lâu không nói gì.

"Cái cậu này..."

Lý Sâm thở dài.

"Nhiều lúc tôi thấy cậu chẳng giống thanh niên hai mươi tư tuổi chút nào, tâm lý của cậu già dặn đến mức khiến tôi phát sợ."

"Trẻ con xuất thân từ cô nhi viện đều trưởng thành sớm mà."

Câu nói này khiến vẻ mặt Lý Sâm dịu đi đôi chút.

"Được rồi, tôi không nói nhiều nữa, cậu tự biết chừng mực là được. Có một điều cậu phải nhớ kỹ, bất kể bên ngoài thay đổi ra sao, cậu vẫn là người của khoa cấp cứu, là người của tôi. Tôi không dính dáng đến chuyện bè phái, nhưng tôi sẽ bảo vệ cậu."

"Cảm ơn chủ nhiệm Lý."

"Cảm ơn cái gì, cậu là lính của tôi, tôi không bảo vệ cậu thì bảo vệ ai."

Lý Sâm xua tay.

"Đi làm việc đi, khu Đỏ vẫn còn việc đang chờ cậu đấy."

Lục Thần đứng dậy, đi ra đến cửa.

"À đúng rồi."

Lý Sâm gọi hắn lại.

"Dạ?"

"Sau khi phòng mổ xây xong, tôi định giao cho cậu phụ trách một phần các ca phẫu thuật ngoại khoa cấp cứu, cậu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chưa?"

"Lúc nào cũng sẵn sàng ạ."

"Tốt, đi đi."

Lục Thần bước ra khỏi văn phòng.

……

Ngoài hành lang, hắn tình cờ gặp Triệu Nhã Cầm.

"Ra rồi à? Sếp nói gì với cậu thế?"

"Nói về chuyện phòng mổ, với cả dặn dò em vài câu thôi ạ."

"Chú ấy miệng cứng lòng mềm thế thôi, cậu đừng thấy bình thường chú ấy hay hung dữ, thực ra trong bụng lại bênh vực đám trẻ các cậu nhất đấy."

"Em biết mà."

"Biết là tốt rồi, đi thôi, khu Đỏ vừa nhận một bệnh nhân mới, cậu qua xem thử đi."

"Tình trạng sao rồi chị?"

"Một cụ ông hơn sáu mươi tuổi, bị ngã đập đầu rách một mảng. Hiện tại ý thức vẫn tỉnh táo, nhưng có tiền sử cao huyết áp nên cần phải kiểm tra xem có bị xuất huyết nội sọ hay không."

"Vâng, để em qua đó."

Lục Thần rảo bước về phía khu Đỏ.

Phía sau, Triệu Nhã Cầm nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ lắc đầu.

"Thằng nhóc này, dạo này bước đi cũng nhanh nhẹn hơn trước rồi."

Mạnh Yến từ quầy y tá ló đầu ra.

"Chị Triệu, chị lẩm bẩm gì thế?"

"Không có gì, đang khen nam thần khâu vá của mấy cô thôi."

"Cậu ấy đâu chỉ là nam thần khâu vá nữa, bây giờ mọi người đều gọi cậu ấy là Tiểu Lục toàn năng rồi đấy."

"Tiểu Lục toàn năng á?"

"Vâng, anh Ngô Phàm đặt cho đấy."

Triệu Nhã Cầm bật cười.

"Trình độ đặt biệt danh của Ngô Phàm khéo còn cao hơn cả trình độ phẫu thuật của cậu ta ấy chứ."

"Chị Triệu, câu này mà để anh Ngô nghe thấy, anh ấy lại sửng cồ lên với chị cho xem."

"Cậu ta thách cũng chả dám."

Cả hai người cùng cười rộ lên.

……

Những ngày tiếp theo, nhịp sống của Lục Thần bước vào một trạng thái tương đối ổn định.

Ban ngày làm việc ở khu Đỏ, xử lý các ca bệnh nặng cấp tính, khâu vết thương, đặt nội khí quản, phối hợp với bác sĩ tuyến trên cấp cứu bệnh nhân.

Ban đêm ở phòng trực đọc sách, ôn tập lý thuyết, thỉnh thoảng nhắn tin WeChat tán gẫu vài câu với Thẩm Tiểu Nịnh.

Điểm biết ơn liên tục tăng.

Kỹ năng liên tục tăng.

Kinh nghiệm liên tục tăng.

Mọi thứ đều đang tiến triển đúng theo quỹ đạo mà hắn đã vạch ra.

Thẩm Tiểu Nịnh trong mười ngày qua cũng tiến bộ không ít.

Chị Phương bảo cô tuy là người mới nhưng học hỏi rất nhanh, lại không sợ bẩn không sợ mệt, thái độ làm việc còn tốt hơn khối nhân viên cũ.Thỉnh thoảng Lục Thần gặp cô ở hành lang, lần nào cô cũng mỉm cười chào hỏi.

"Bác sĩ Lục, hôm nay em học được cách lấy ven rồi đấy!"

"Ừ."

"Chị hướng dẫn còn khen em nữa cơ!"

"Ừ."

"Anh không thể nói thêm vài chữ được à?"

"Ừ ừ."

"Anh...!"

Thẩm Tiểu Nịnh tức phồng má, giậm chân bình bịch rồi quay người bỏ đi.

Nhưng đi được ba bước lại quay về.

"À này, tối nay anh muốn ăn gì, em mua mang đến cho."

"Gì cũng được."

"Lần nào cũng bảo gì cũng được, anh không thể tự chọn món một lần được à!"

"Vậy thịt kho tàu đi."

Mắt Thẩm Tiểu Nịnh lập tức sáng rỡ.

"Được! Để em nấu cho anh!"

"Cô nấu á?"

"Vâng, em tự nấu, đảm bảo ngon hơn mua ngoài nhiều!"

Lục Thần liếc nhìn cô.

"Cô biết nấu ăn à?"

"Tất nhiên rồi! Tay nghề của em đỉnh lắm đấy!"

Chị Phương đứng cạnh bèn chêm vào một câu:

"Lần trước con bé nấu mì tôm còn làm cháy cả nồi đấy."

"Chị Phương!"

Mặt Thẩm Tiểu Nịnh đỏ bừng lên.

"Đó là do lửa bếp to quá thôi! Đâu phải tại em!"

"Ồ, tại cái bếp cơ đấy."

Vẻ mặt chị Phương vô cùng tỉnh bơ.

Khóe miệng Lục Thần giật giật.

"Mua ở ngoài là được rồi, đừng nấu nữa."

"Em thật sự biết nấu mà! Anh cứ đợi đấy, em về luyện tay nghề một chút, ngày mai sẽ nấu cho anh!"

Thẩm Tiểu Nịnh chạy vụt đi như một cơn gió.

Chị Phương nhìn Lục Thần.

"Cậu không biết mình có ý nghĩa thế nào với con bé à?"

"Em biết."

"Biết mà ngày nào cậu cũng ăn cơm người ta mang đến à?"

"Là cô ấy cứ nằng nặc đòi đưa mà."

"Cậu có thể không ăn cơ mà."

Lục Thần im lặng mất hai giây.

"Nhưng cơm ngon thật mà."

Chị Phương đảo mắt ngán ngẩm.

"Đúng là đàn ông."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!