Chương 6: Khoa cấp cứu, tôi tới đây!

[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

Tuyết Lê Đôn Nãi

7.623 chữ

05-07-2026

Lục Thần lục lọi cái tên này trong đầu.

Lý Sâm, Chủ nhiệm khoa cấp cứu bệnh viện trung tâm thành phố Giang Châu.

Bác sĩ trưởng, giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ.

Một chuyên gia kỳ cựu đã lăn lộn hơn hai mươi năm trong lĩnh vực y học cấp cứu.

Gã nói tiếp.

"Chủ nhiệm Lý ấy à, năng lực chuyên môn rất giỏi, tiếng tăm trong ngành cũng không tồi."

"Nhưng ông ấy có một đặc điểm là cực kỳ bênh vực người nhà, đồng thời cũng vô cùng nghiêm khắc."

"Nếu cậu vào khoa của ông ấy, tuyệt đối đừng có bốc đồng như tối qua nữa."

"Cứ phải ngoan ngoãn, đi lên từ những việc cơ bản nhất trước đã."

"Đợi được ông ấy công nhận rồi hẵng từ từ thể hiện năng lực."

Lục Thần đáp: "Em hiểu ạ."

"Hiểu thật không đấy?"

"Em hiểu thật mà, cứ nằm im thở khẽ trước, sau đó mới bùng nổ."

Lưu Văn Cường bị cách ví von của hắn chọc cười.

"Thằng nhóc này, được, vậy cậu nhớ kỹ câu đó cho tôi, sang khoa cấp cứu rồi thì cứ nằm im thở khẽ trước đã."

"Vâng ạ, thầy Lưu."

Lục Thần cầm phong bì bước ra khỏi văn phòng.

Tám trăm tệ.

Với người khác có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng với hắn hiện tại, đây là một khoản thu nhập không hề nhỏ.

Hắn đã tính toán kỹ rồi, sáu trăm tệ gửi về cô nhi viện cho mẹ viện trưởng, hai trăm tệ giữ lại mua vài cuốn sách y học cấp cứu.

Dù hệ thống đã cung cấp rất nhiều kỹ năng, nhưng hắn vẫn muốn tự mình học hỏi thêm.

Đồ của hệ thống là của hệ thống, kiến thức tự tích lũy mới thực sự là của mình.

Phải đi bằng hai chân thì mới vững vàng được.

...

Hai ngày cuối tuần, Lục Thần không hề nghỉ ngơi.

Hắn cắm cọc ở thư viện bệnh viện suốt hai ngày liền, cày đi cày lại giáo trình y học cấp cứu từ đầu đến cuối.

Trước đây hồi còn học trường y, hắn cũng từng học qua môn này, nhưng lúc đó chỉ học kiểu đối phó để qua môn, kiến thức không sâu.

Bây giờ sắp sang khoa cấp cứu thực chiến rồi, hắn bắt buộc phải nắm thật vững nền tảng lý thuyết.

Trong lúc hắn đọc sách, hệ thống cũng đưa ra một vài phản hồi.

Phát hiện ký chủ đang tự học kiến thức liên quan đến y học cấp cứu]

[Tiến độ nắm vững lý thuyết cơ bản y học cấp cứu: 12%]

Dù không sướng bằng việc được nhồi thẳng kỹ năng vào đầu, nhưng tự học cũng kiếm được kinh nghiệm, điều này khiến Lục Thần rất hài lòng.

...

Tối Chủ nhật, Lục Thần trở về căn phòng trọ nhỏ của mình.

Căn phòng nằm trong một khu tập thể cũ gần bệnh viện, tiền thuê mỗi tháng là một nghìn hai trăm tệ.

Không có phòng khách, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường, một cái bàn, một tủ quần áo và một nhà vệ sinh khép kín.

Nhỏ thì nhỏ thật, nhưng được cái gần bệnh viện, đi bộ mười phút là tới nơi.

Hắn ngồi trên giường, mở điện thoại kiểm tra số dư tài khoản.

Tiền còn lại trong thẻ ngân hàng, cộng thêm tám trăm tệ Lưu Văn Cường đưa, tổng cộng là hai nghìn ba trăm bốn mươi bảy tệ hai hào tám xu.

Trong đó sáu trăm tệ phải gửi cho mẹ viện trưởng.

Còn lại một nghìn bảy.

Một nghìn bảy này phải gồng gánh cho đến khi có lương tháng sau.

Trừ đi một nghìn hai tiền nhà.

Còn lại đúng năm trăm.

Năm trăm tệ để sống qua nửa tháng.

Vị chi chi phí sinh hoạt mỗi ngày là ba mươi ba tệ ba hào ba xu.

Ừm, đủ rồi.

Bữa sáng ăn màn thầu kèm dưa muối, hết hai tệ.Bữa trưa ăn cơm rau ở nhà ăn, sáu tệ.

Bữa tối mì gói thêm quả trứng, bốn tệ.

Một ngày mười hai tệ, nửa tháng là một trăm tám.

Vẫn còn dư hơn ba trăm tệ, đủ mua hai cuốn sách tham khảo y học cấp cứu cũ.

Quá chuẩn.

Lục Thần hì hục bấm máy tính trên điện thoại một hồi lâu, hài lòng gật gù.

Nghèo thì có nghèo thật, nhưng vẫn sống tốt chán.

Đợi vào khoa cấp cứu, tham gia khám chữa bệnh và phẫu thuật nhiều hơn, điểm kinh nghiệm của hệ thống sẽ tăng vù vù.

Đến lúc cấp độ kỹ năng tăng lên, hắn sẽ làm được nhiều việc hơn.

Trình độ lên rồi thì tiền tự khắc sẽ đến thôi.

Hắn vứt điện thoại sang một bên, nằm ườn ra giường, nhìn ngọn đèn lờ mờ trên trần nhà.

Trong đầu chợt hiện lên gương mặt của Tô Uyển.

Nhưng chỉ ba giây sau, hắn đã xóa sạch hình ảnh đó ra khỏi tâm trí.

"Lục Thần, thứ mày không cần nhất lúc này chính là tình cảm."

Hắn tự nhủ.

Rồi trở mình, nhắm mắt lại.

Mai là thứ Hai rồi.

Khoa cấp cứu, tôi đến đây.

……

Bảy giờ bốn lăm phút sáng thứ Hai.

Lục Thần mặc chiếc áo blouse trắng giặt đến bạc cả màu nhưng được là phẳng phiu, đứng trước quầy y tá khoa cấp cứu.

Bầu không khí ở khoa cấp cứu và khoa ngoại tổng quát hoàn toàn khác biệt.

Khoa ngoại tổng quát tuy cũng bận, nhưng ít ra vẫn có nhịp độ rõ ràng.

Đến giờ đi buồng thì đi buồng, đến giờ phẫu thuật thì phẫu thuật, mọi thứ đều diễn ra tuần tự.

Khoa cấp cứu thì khác hẳn.

Chưa đến tám giờ sáng mà hành lang đã chật cứng người.

Có phụ huynh bế con vội vã lao vào trong, có người bị thương đi khập khiễng được người nhà dìu dắt.

Có cụ già mặt mày tái nhợt ngồi trên xe lăn, lại có cả một thanh niên không biết uống phải thứ gì đang nằm vật ra sàn nôn mửa.

Các y tá trong quầy bận tối tăm mặt mũi, điện thoại reo liên hồi, máy in chạy rào rào nhả phiếu liên tục.

Đứng giữa mớ hỗn độn ấy vỏn vẹn ba phút, Lục Thần đã cảm nhận được nhịp đập của nơi này.

Nhanh.

Gấp.

Loạn.

Nhưng lại tràn đầy sức sống.

Đây chính là thứ hắn muốn.

"Cậu là thực tập sinh mới đến à?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Lục Thần quay lại, thấy một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang đứng sau lưng.

Trông cô ngoài ba mươi, tóc ngắn, không trang điểm, nét mặt toát lên vẻ tháo vát và lạnh lùng đặc trưng của những người làm việc lâu năm ở khoa cấp cứu.

Trên thẻ tên ghi: Triệu Nhã Cầm, khoa cấp cứu, bác sĩ chủ trị.

"Chào cô Triệu, em là Lục Thần, luân khoa từ khoa ngoại tổng quát sang ạ."

Triệu Nhã Cầm đánh giá hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên mặt hắn thêm nửa giây.

"Trông cũng sáng sủa đấy, thành tích thực tập bên khoa ngoại tổng quát thế nào?"

"Cũng tàm tạm ạ."

"Tàm tạm là thế nào? Xuất sắc hay Khá?"

"Xuất sắc ạ."

Triệu Nhã Cầm khẽ nhướng mày.

Thực tập sinh được khoa ngoại tổng quát đánh giá xuất sắc mỗi năm chỉ có hai, ba người, xem ra thằng nhóc này cũng có chút bản lĩnh.

"Được rồi, đi theo tôi. Hôm nay cứ làm quen với quy trình của khoa trước đã. Quy định ở khoa cấp cứu tôi chỉ nói một lần thôi, cậu nhớ cho kỹ đấy."

"Vâng thưa cô Triệu."

Triệu Nhã Cầm dẫn hắn đi một vòng quanh khoa cấp cứu, vừa đi vừa dặn dò.

"Khoa cấp cứu chia làm ba khu vực."

"Khu Đỏ là phòng cấp cứu, chuyên tiếp nhận những bệnh nhân nguy kịch nhất. Ngưng tim, mất máu nhiều, chấn thương nghiêm trọng đều đưa vào đây.""Khu Vàng là phòng lưu bệnh, dành cho những bệnh nhân có bệnh tình tương đối ổn định nhưng vẫn cần theo dõi thêm."

"Khu Xanh là phòng khám cấp cứu thông thường, chuyên xử lý mấy bệnh lặt vặt như đau đầu, cảm sốt, tiêu chảy."

"Cậu là thực tập sinh, hai tuần đầu chỉ được phép túc trực ở khu Xanh và khu Vàng."

"Làm mấy việc cơ bản như phân loại bệnh nhân, hỏi bệnh, viết bệnh án, tuyệt đối không được bước chân vào khu Đỏ."

"Các ca cấp cứu ở khu Đỏ đòi hỏi bác sĩ từ cấp nội trú trở lên mới được tham gia, nghe rõ chưa?"

"Em rõ rồi ạ."

Triệu Nhã Cầm liếc nhìn hắn, giọng điệu cũng dịu đi đôi chút.

"Còn nữa, khoa cấp cứu không giống mấy khoa khác đâu."

"Bệnh nhân và người nhà ở đây rất dễ kích động. Lúc làm việc cậu nhất định phải chú ý cách giao tiếp, tuyệt đối đừng để xảy ra xung đột với người nhà."

"Có ca nào không kham nổi thì phải báo ngay cho bác sĩ cấp trên."

Lục Thần đáp: "Vâng ạ."

"Chuyện cuối cùng." Triệu Nhã Cầm dừng bước, quay người đối diện với hắn.

"Chiều nay chủ nhiệm Lý sẽ đi kiểm tra, ông ấy sẽ nói chuyện với từng thực tập sinh mới, cậu chuẩn bị tinh thần đi."

Trong lòng Lục Thần giật thót một cái.

Lý Sâm.

Người mà Lưu Văn Cường đã đặc biệt dặn dò hắn phải để ý.

"Cảm ơn cô Triệu đã nhắc nhở ạ."

Triệu Nhã Cầm không nói thêm gì nữa, quay người đi xử lý bệnh nhân.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!