Chương 4: Công lao bị cướp mất

[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

Tuyết Lê Đôn Nãi

7.883 chữ

05-07-2026

Sau khi phòng phẫu thuật được dọn dẹp xong, Lục Thần đi theo Lưu Văn Cường bước ra ngoài.

Ngoài hành lang, người phụ nữ kia đã ngừng khóc.

Cô được y tá dìu đứng đó, trên mặt đầy những vệt nước mắt đã khô, đôi mắt sưng đỏ đến mức gần như không mở nổi.

Vừa thấy Lưu Văn Cường bước ra, cô liền nhào tới.

"Bác sĩ! Chồng tôi sao rồi? Anh ấy có qua khỏi không?"

Lưu Văn Cường hé miệng định nói, liếc nhìn Lục Thần ở phía sau một cái, rồi quay đầu lại.

"Ca phẫu thuật rất thành công, máu đã được cầm."

"Giữ được mạng rồi, hiện tại các chỉ số sinh tồn đều ổn định."

Chân người phụ nữ nhũn ra, quỳ sụp xuống đất.

"Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn bác sĩ Lưu! Cảm ơn bác sĩ đã cứu chồng tôi!"

Lưu Văn Cường vội vàng đỡ cô dậy: "Đừng quỳ, đừng quỳ, đây là việc chúng tôi nên làm mà."

Lục Thần đứng phía sau, không nói lời nào.

Hắn để ý thấy Lưu Văn Cường chỉ nói "ca phẫu thuật rất thành công", chứ không hề nhắc đến ai là người thực hiện.

Người phụ nữ kia cũng cảm ơn "bác sĩ Lưu".

Chứ không phải "bác sĩ Lục".

Trong lòng Lục Thần hiểu rất rõ điều này có nghĩa là gì.

Nhưng hắn không nói gì cả.

Sau khi trấn an người nhà bệnh nhân xong, Lục Thần theo Lưu Văn Cường quay lại phòng trực.

Vừa đóng cửa lại, sắc mặt Lưu Văn Cường lập tức thay đổi.

Không phải tức giận, mà là một nét mặt cực kỳ phức tạp.

Vừa kinh ngạc, vừa nghi ngờ, có chút bối rối, và cả một tia kiêng dè không diễn tả thành lời.

"Tiểu Lục, cậu ngồi đi." Lưu Văn Cường chỉ vào chiếc ghế.

Lục Thần ngồi xuống.

Lưu Văn Cường ngồi xuống đối diện hắn, im lặng một lúc lâu mới lên tiếng.

"Cậu nói thật cho tôi biết, trước đây rốt cuộc cậu đã học ở đâu?"

"Có phải từng làm việc trong phòng thí nghiệm của vị đại lão nào đó không? Hay là nhà cậu có người làm ngoại khoa?"

Lục Thần lắc đầu.

"Không có đâu thầy Lưu, em chỉ học trường y như bình thường thôi, lúc ở trường cũng chẳng được huấn luyện đặc biệt gì cả."

Lưu Văn Cường lại hỏi:

"Vậy kỹ thuật tối nay của cậu là sao?"

"Pha cầm máu bằng tay không đó, còn cả kỹ thuật khâu nữa."

"Tôi làm ngoại khoa tám năm rồi còn chưa đạt đến trình độ đó, cậu chỉ là một thực tập sinh thì làm kiểu gì?"

Lục Thần ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Chắc là do thiên phú ạ."

Lưu Văn Cường suýt chút nữa gạt đổ cả cốc nước trên bàn.

Thiên phú?

Cậu gọi cái đó là thiên phú sao?

Nếu cậu là do thiên phú, vậy tám năm qua của Lưu Văn Cường gã tính là cái thá gì?

Lưu Văn Cường hít sâu một hơi, cố nén cơn xúc động muốn hộc máu.

"Được rồi, cậu nói thiên phú thì là thiên phú, tôi không buồn cãi cọ với cậu nữa, giờ nói chuyện chính."

Vẻ mặt gã bỗng trở nên nghiêm túc.

"Ca phẫu thuật tối nay cậu cứu được người, đó là chuyện tốt."

"Tôi thừa nhận kỹ thuật của cậu làm tôi rất kinh ngạc, vô cùng kinh ngạc."

"Nhưng Tiểu Lục này, cậu có biết mình đã phạm phải sai lầm lớn cỡ nào không?"

Lục Thần không đáp.

"Cậu không có chứng chỉ hành nghề y, cậu chỉ là một thực tập sinh."

"Trong phòng phẫu thuật, cậu dám đẩy một bác sĩ nội trú thuộc biên chế chính thức ra, giật lấy dao mổ của một bác sĩ chủ trị."

"Cậu nghĩ chuyện này nếu bị báo cáo lên trên thì sẽ có hậu quả gì?"

Lục Thần nói: "Em biết."

"Biết mà cậu vẫn làm?""Bởi vì nếu không làm, người ta sẽ chết."

Lưu Văn Cường nghẹn họng.

Gã há miệng định nói gì đó, rồi lại thôi.

Mười mấy giây sau, gã thở dài.

"Cậu nói đúng, mạng người là trên hết."

"Nhưng Tiểu Lục này, bệnh viện không phải là nơi chỉ coi trọng mỗi mạng người, ở đây còn có quy củ, còn có đối nhân xử thế nữa."

"Việc cậu làm tối nay, xét về mặt đạo đức thì chẳng có vấn đề gì cả."

"Nhưng xét về quy chế, cậu đã vượt quá giới hạn rồi."

Lục Thần gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

"Vậy tiếp theo sẽ xử lý thế nào ạ?"

Lưu Văn Cường thoáng chần chừ, ngả lưng ra ghế.

"Hồ sơ ca phẫu thuật tối nay, tôi sẽ báo cáo dưới tên tôi."

"Bác sĩ mổ chính là tôi, còn cậu sẽ đứng tên làm phụ mổ hai."

"Làm vậy thì cậu sẽ không bị kỷ luật vì mổ chính khi chưa có chứng chỉ, mà tôi cũng không bị truy cứu trách nhiệm vì tội bỏ bàn mổ."

Lục Thần im lặng một thoáng.

Hắn hiểu rồi.

Lưu Văn Cường muốn lấy đi công lao của ca phẫu thuật này.

Không phải Lưu Văn Cường xấu xa gì, mà bản thân chuyện này vốn dĩ rất nhạy cảm.

Nếu báo cáo đúng sự thật, viết rằng thực tập sinh Lục Thần đã tự mình hoàn thành ca mổ chính sau khi bác sĩ chủ trị tuyên bố bỏ cuộc.

Thì khi cấp trên truy cứu, người đầu tiên lãnh đủ sẽ là Lưu Văn Cường, vì gã đã bỏ bàn mổ.

Người thứ hai vạ lây là Lục Thần, vì hắn mổ chính khi chưa có chứng chỉ hành nghề y.

Người thứ ba xui xẻo là cả khoa, vì quản lý lỏng lẻo.

Chẳng ai được lợi lộc gì sất.

Cho nên cách làm của Lưu Văn Cường tuy không công bằng với Lục Thần, nhưng quả thực là phương án ít gây tổn thất nhất cho tất cả mọi người.

Lục Thần nghĩ thông suốt điểm này nên không hề phản bác.

"Vâng, em nghe theo anh ạ."

Lưu Văn Cường liếc nhìn hắn, ánh mắt ánh lên vẻ phức tạp.

"Tiểu Lục, cậu đừng oán tôi, tôi cũng không muốn thế này, nhưng đây là quy củ của bệnh viện rồi."

"Hiện tại cậu vẫn chỉ là thực tập sinh, không có tư cách đứng trên bàn mổ, cho dù kỹ thuật của cậu có giỏi hơn bất kỳ ai đi chăng nữa."

"Trước khi lấy được chứng chỉ hành nghề y, cậu tuyệt đối không được phép mổ chính."

"Đây là quy định của pháp luật, chứ không phải quy củ của Lưu Văn Cường tôi."

Lục Thần đáp: "Em hiểu thưa bác sĩ Lưu."

"Cậu thật sự hiểu chứ?"

"Em thật sự hiểu mà."

Lưu Văn Cường chằm chằm nhìn hắn vài giây, sau đó lắc đầu.

"Cái thằng nhóc nhà cậu, mới hai mươi tư tuổi mà ánh mắt còn trầm ổn hơn cả mấy lão lõi đời bốn mươi tuổi, tôi thật không hiểu nổi cậu."

"Có điều, chuyện tối nay tôi sẽ không coi như chưa từng xảy ra, tôi nợ cậu một ân tình."

"Ân tình này, chắc chắn tôi sẽ trả."

Lục Thần ngẩng đầu nhìn gã.

Lưu Văn Cường nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: "Cậu muốn chuyển đến khoa nào?"

Lục Thần gần như không do dự đáp: "Khoa cấp cứu."

Lưu Văn Cường sửng sốt một chút, sau đó bật cười.

"Khoa cấp cứu? Cái tên quái vật thể lực nhà cậu lại muốn đâm đầu vào cái bãi chiến trường đó sao? Cậu có biết ca trực đêm ở khoa cấp cứu đáng sợ thế nào không?"

"Em biết."

"Biết mà vẫn muốn đi?"

"Bởi vì khoa cấp cứu là nơi học hỏi nhanh nhất."

Lưu Văn Cường nhìn đôi mắt bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa dã tâm của hắn, im lặng một lúc.

"Được, tôi sẽ nói một tiếng với bên phòng đào tạo, tuần sau cậu sang khoa cấp cứu báo danh nhé."

"Cảm ơn bác sĩ Lưu."

"Đừng cảm ơn tôi, tối nay cậu đã cứu sống một mạng người, đây là điều cậu xứng đáng có được."Lưu Văn Cường bước ra khỏi phòng trực.

...

Cửa đóng lại, Lục Thần ngồi một mình ở đó, im lặng hồi lâu.

Sau đó, hắn mở bảng hệ thống trong đầu lên.

【Ký chủ: Lục Thần】

【Thân phận: Bác sĩ thực tập (Bệnh viện trung tâm thành phố Giang Châu)】

【Khoa hiện tại: Khoa ngoại tổng quát → Sắp chuyển đến khoa cấp cứu】

【Bảng kỹ năng (Điểm kinh nghiệm sẽ được chuyển hóa thành phần trăm, chỉ số tính theo phần trăm)】

【Phương pháp cầm máu bằng tay không: Cấp Đại sư (Tiến độ: 23/100)】

【Kỹ thuật khâu: Cấp Hoàn mỹ (Tiến độ: 15/100)】

【Thao tác ngoại khoa cơ bản: Cấp Tinh thông (Tiến độ: 0/100)】

【Chẩn đoán học nội khoa: Cấp Nhập môn (Tiến độ: 0/100)】

【Y học cấp cứu: Chưa mở khóa (Tự động mở khóa sau khi vào khoa cấp cứu)】

【Danh hiệu:】

【Đang trang bị: Diêm Vương Địch (Sơ cấp)】

【Hiệu quả: Khi bệnh nhân sắp chết ở trong phạm vi 10 mét quanh ký chủ, tốc độ suy giảm các chỉ số sinh tồn chậm đi 50%】

【Điểm biết ơn: 200】

【Số lượt rút thưởng: 1】

Nhìn bảng hệ thống, khóe miệng Lục Thần khẽ nhếch lên.

Mấy thực tập sinh khác ngày nào cũng chỉ nghĩ xem làm sao để không bị bác sĩ tuyến trên chửi, làm sao để trốn được vài ca trực đêm.

Còn hắn thì lại tính xem làm thế nào để nhận thêm nhiều ca phẫu thuật, cày thêm chút điểm kinh nghiệm.

Người ta mệt đến sống dở chết dở, còn hắn chỉ mong có thêm vài ca cấp cứu nữa.

Khác biệt chắc là ở chỗ đó.

Hắn liếc nhìn nút rút thưởng, hơi do dự.

Thôi, cứ để dành đã.

Đợi vào khoa cấp cứu rồi hẵng dùng, biết đâu đến lúc đó lại cần xài vào việc quan trọng.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!