Lục Thần quay lại khu xanh, ngồi trong phòng khám với tâm trạng rất tốt.
Tuần sau là được sang khu Vàng rồi, đã thế còn có thể tham gia vào công việc ở khu Đỏ nữa.
Điều này đồng nghĩa với việc tốc độ thăng cấp của hắn chuẩn bị cất cánh.
Độ khó của các ca bệnh ở khu Vàng gấp mấy lần khu xanh, điểm kinh nghiệm nhận được đương nhiên cũng cao hơn.
Còn khu Đỏ thì khỏi phải bàn.
Mỗi bệnh nhân ở khu Đỏ đều có thể là một mỏ điểm kinh nghiệm khổng lồ.
Đặc biệt là những ca nguy kịch, nếu hắn được tham gia cấp cứu, xác suất kích hoạt thử thách vượt cấp sẽ tăng lên đáng kể.
Một khi kích hoạt bạo kích kinh nghiệm, tốc độ thăng cấp cứ gọi là nhanh như ngồi tên lửa.
Hắn mở bảng hệ thống, xem lại trạng thái kỹ năng hiện tại của mình.
【Ký chủ: Lục Thần】
【Thân phận: Bác sĩ đào tạo chuẩn hóa (Bệnh viện trung tâm thành phố Giang Châu - Khoa cấp cứu)】
【Bảng kỹ năng】
【Phương pháp cầm máu bằng tay không: Cấp Đại sư (Tiến độ: 23/100)】
【Kỹ thuật khâu: Cấp Hoàn mỹ (Tiến độ: 15/100)】
【Thao tác ngoại khoa cơ bản: Cấp Tinh thông (Tiến độ: 25/100)】
【Chẩn đoán học nội khoa: Cấp Nhập môn (Tiến độ: 12/100)】
【Phẫu thuật nội soi cắt ruột thừa: Cấp Đại sư (Tiến độ: 60/100)】
【Tiến độ nắm vững Lý thuyết cơ bản Y học Cấp cứu: 22%】
【Danh hiệu】
【Đang trang bị: Diêm Vương Địch (Sơ cấp)】
【Hiệu quả: Khi bệnh nhân sắp chết ở trong phạm vi 10 mét xung quanh ký chủ, tốc độ giảm chỉ số sinh tồn giảm 50%】
【Thành tựu: Mới bộc lộ tài năng - Lưỡi dao ngoại khoa】
【Hiệu quả: Khi tiến hành phẫu thuật ngoại khoa, độ ổn định của tay tăng vĩnh viễn 10%】
【Điểm biết ơn: 400】
【Số lượt rút thưởng khả dụng: 0】
Năm kỹ năng: hai cấp Đại sư, một cấp Hoàn mỹ, một cấp Tinh thông, một cấp Nhập môn.
Chẩn đoán học nội khoa đang là điểm yếu, mới chỉ ở cấp Nhập môn.
Nhưng không sao, sau khi vào khu Vàng, hắn sẽ được tiếp xúc với vô số ca bệnh nội khoa, điểm kinh nghiệm của Chẩn đoán học nội khoa lúc đó sẽ tăng vọt.
Tiến độ Lý thuyết cơ bản Y học Cấp cứu vẫn dậm chân ở mức 22%, phải tìm thời gian cày tiếp giáo trình thôi.
Điểm biết ơn đang có 400, tạm thời chưa dùng làm gì được, đợi tích đủ nhiều rồi rút thưởng một thể.
Nhìn chung, bảng kỹ năng hiện tại của hắn đã bước đầu ra dáng rồi.
Đợi nâng Chẩn đoán học nội khoa lên cấp Tinh thông trở lên, rồi cày Lý thuyết cơ bản Y học Cấp cứu vượt mốc 60%, hắn mới thực sự được coi là một bác sĩ khoa cấp cứu đạt chuẩn.
Dù hiện tại hắn vẫn mang mác lính mới.
Nhưng thực lực thì đã âm thầm vượt xa cái mác ấy từ lâu.
"Cứ từ từ vậy."
Lục Thần tắt bảng hệ thống, tiếp tục công việc khám bệnh.
Bệnh nhân ở khu xanh vẫn ra vào tấp nập như thường lệ.
Người đau đầu, kẻ tiêu chảy, người phát sốt, kẻ bong gân.
Hắn khám từng người, xử lý từng ca, không hề vội vàng hay nóng nảy.
Mỗi ca bệnh đều là điểm kinh nghiệm.
Tuy ít, nhưng tích tiểu thành đại.
Tuần sau, hẹn gặp ở khu Vàng.
Tuần sau nữa, rất có thể sẽ là khu Đỏ.
Hắn có thể cảm nhận được, bản thân đang từng bước tiến vào chiến trường cốt lõi nhất.
Một chiến trường khốc liệt thực sự.
Khu Đỏ khoa cấp cứu.
Hắn đã nóng lòng muốn thử sức lắm rồi.
……Hơn năm giờ chiều.
Bên ngoài phòng khám khu xanh lại xuất hiện mấy cô nàng chẳng biết từ khoa nào chạy tới.
Bọn họ đứng ngoài hành lang, cứ lấp ló thò đầu nhìn vào trong.
Lúc Triệu Nhã Cầm đi ngang qua, cô liếc nhìn bọn họ một cái.
Rồi đi thẳng, chẳng buồn ngoái đầu lại.
Hơi sức đâu mà quản.
Dù sao thì tuần sau cậu ta cũng sang khu Vàng rồi.
Cứ để người bên khu Vàng đau đầu đi.
Triệu Nhã Cầm quay lại trạm y tá, thấy Chu Tiểu Mạn đang bò ra bàn bấm điện thoại.
"Chu Tiểu Mạn, cô đang làm cái gì đấy?"
Chu Tiểu Mạn giật nảy mình, vội vàng nhét tọt điện thoại vào túi áo.
"Bác sĩ Triệu! Em... em đang xem tài liệu y khoa!"
"Tài liệu y khoa à? Cái app cô vừa xem tôi thấy rõ mồn một rồi nhé, là app xem video ngắn."
"Thì... trên đó cũng có mấy video phổ biến kiến thức y khoa mà cô."
Triệu Nhã Cầm lườm cô nàng một cái, cũng chẳng buồn bắt bẻ.
"Đi dọn thùng rác ở phòng khám số 3 đi, đầy ứ rồi kìa."
"Vâng vâng, em đi ngay đây!"
Chu Tiểu Mạn lật đật chạy về phía khu xanh.
Chạy được hai bước, cô nàng lại đi chậm lại.
Sau đó thong dong bước đến trước cửa phòng khám số 3.
Chỉnh trang lại tóc tai đâu ra đấy.
Rồi mới đẩy cửa bước vào.
Triệu Nhã Cầm đứng ở trạm y tá chứng kiến toàn bộ cảnh này, bất lực nhắm nghiền mắt lại.
Toang rồi.
Năng suất làm việc của toàn bộ nhân viên nữ trong khoa cấp cứu đang sụt giảm toàn diện.
Mà đầu sỏ gây tội chính là cái tên lính mới dùng xà bông Safeguard rửa mặt kia.
Triệu Nhã Cầm day day trán.
Cô bỗng nhiên đâm ra nghi ngờ, liệu đẩy Lục Thần sang khu Vàng có phải là một quyết định sáng suốt hay không.
Nhỡ đâu mấy cô y tá bên khu Vàng cũng đổ gục thì sao?
Thế thì cả cái khoa cấp cứu này coi như thất thủ toàn tập.
Cô ngẫm nghĩ một lát, lại cảm thấy mình lo xa quá rồi.
Chắc không đến mức đấy đâu nhỉ.
Chắc thế.
Có lẽ vậy.
Biết đâu đấy.
Triệu Nhã Cầm dẹp luôn mớ suy nghĩ vớ vẩn, cúi đầu tiếp tục viết sổ bàn giao ca trực.
……
Chủ nhật.
Hiếm hoi lắm Lục Thần mới được ngủ nướng một bữa.
Không chuông báo thức, không thông báo hệ thống, cũng chẳng có tiếng điện thoại rung.
Hắn bị ánh nắng mặt trời chiếu cho tỉnh giấc.
Rèm cửa ở phòng nghỉ trực ban quá mỏng, nắng sớm hơn tám giờ chiếu xuyên qua, hắt thẳng vào làm cả khuôn mặt hắn ấm bừng lên.
Lục Thần trở mình, lấy gối trùm kín đầu.
Nằm ườn thêm mười phút nữa.
Cuối cùng vẫn phải lóp ngóp bò dậy.
Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, rồi xuống nhà ăn ăn sáng.
Nhà ăn bệnh viện sáng Chủ nhật khá vắng vẻ, phần lớn y bác sĩ đều nghỉ luân phiên, chỉ còn lại những người trực ca.
Lục Thần lấy một bát cháo, hai cái bánh bao và một đĩa dưa muối.
Ngồi xuống thong thả ăn.
Đang ăn dở thì điện thoại reo.
Là tin nhắn thoại WeChat của mẹ viện trưởng cô nhi viện gửi tới.
"Tiểu Thần à, tiền tuần trước con gửi về mẹ nhận được rồi. Con có đủ tiêu không đấy? Đừng có gửi hết tiền về đây, giữ lại mà ăn uống tẩm bổ cho bản thân đi con."
Khóe môi Lục Thần khẽ cong lên, hắn cắn một miếng bánh bao rồi bấm gửi lại một tin nhắn thoại.
"Đủ mà mẹ, bệnh viện bao ăn bao ở, chẳng tốn kém gì đâu, mẹ đừng lo."
"Đủ thật không đấy?"
"Đủ thật mà mẹ, bây giờ ở khoa con còn có cả tiền thưởng nữa, sống thoải mái lắm."
"Thế thì tốt, thế thì tốt. Con làm việc cho tốt nhé, đừng để bản thân mệt quá."
"Con biết rồi thưa mẹ, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Sau khi tắt tin nhắn thoại, Lục Thần liếc nhìn số dư tài khoản ngân hàng của mình.Khoản tiền thưởng phẫu thuật 800 tệ mà Lưu Văn Cường chia cho lần trước vẫn còn một ít, cộng thêm khoản trợ cấp đào tạo tháng này, xem như tạm đủ sống.
Nhưng số tiền còn lại phải tính toán chi li một chút.
Cũng may hiện tại ở ký túc xá trực không tốn tiền thuê phòng, ăn uống thì có nhà ăn, chi phí sinh hoạt hằng ngày được ép xuống mức rất thấp.
"Kiếm tiền, kiếm tiền."
Lục Thần thầm nhẩm hai lần trong đầu, nhét nốt miếng bánh bao cuối cùng vào miệng.
Hôm nay là ngày cuối cùng hắn làm việc ở khu xanh.
Bắt đầu từ ngày mai, hắn sẽ chính thức chuyển sang khu Vàng.
Nghĩ đến đây, tâm trạng hắn bỗng trở nên vui vẻ lạ thường.
Mấy ngày nay ở khu xanh tuy cũng tích lũy được kinh nghiệm, nhưng tốc độ tăng đúng là quá chậm.
Toàn đau đầu, sổ mũi, tiêu chảy, một ca bệnh cho điểm kinh nghiệm ít đến đáng thương, chẳng bõ dính răng.
Khu Vàng thì khác.
Tình trạng bệnh nhân ở đó phức tạp hơn, độ khó xử lý cao hơn, điểm kinh nghiệm nhận được tự nhiên cũng khá khẩm hơn nhiều.
Chưa kể còn có quyền hỗ trợ cơ động cho khu Đỏ.
Cứ nghĩ đến những ca bệnh nguy kịch độ khó cao ở khu Đỏ là Lục Thần lại thấy toàn thân tràn trề động lực.
Người ta sợ khu Đỏ, còn hắn thì mong được vào khu Đỏ.
Người ta nhìn thấy rủi ro, còn hắn chỉ thấy điểm kinh nghiệm.
Đây có lẽ là sự khác biệt giữa người có hệ thống và người không có hệ thống.
……
Ăn sáng xong, Lục Thần quay lại phòng khám khu xanh ngồi trực.
Khu xanh ngày Chủ nhật bận rộn hơn ngày thường một chút.
Rất nhiều người ngày thường đi làm không tiện đi khám bệnh, đành dồn hết vào cuối tuần.
Cho nên dù là Chủ nhật, trước cửa phòng khám của Lục Thần vẫn có khá đông người xếp hàng.
Hắn khám hết người này đến người khác.
Cảm cúm, sốt, bong gân, đau bụng.
Lục Thần xử lý cực kỳ thành thạo, thỉnh thoảng lại mở "Mắt Chân Thực" quét qua một lượt để xác nhận không có bệnh lý ngầm nào nghiêm trọng, sau đó cần kê đơn thì kê đơn, cần xét nghiệm thì cho đi xét nghiệm.
Điểm kinh nghiệm trên bảng hệ thống chậm rãi nhảy số.
+3, +2, +5, +3.
Ít thì ít thật, nhưng Lục Thần đã học được cách đón nhận vô cùng bình thản.
Dù sao ngày mai cũng nâng cấp chiến trường rồi, ngày cuối cùng này cứ coi như làm nóng người đi.
Hơn mười một giờ trưa, ngoài cửa phòng khám lại xuất hiện vài bóng người lấp ló thò đầu nhìn vào trong.
Lục Thần liếc khóe mắt nhìn một cái, chẳng buồn để ý.
Lại là mấy cô gái từ khoa khác chạy tới, hắn đã quá quen rồi.
Mấy ngày nay, số lượng nhân viên y tế nữ đến khu xanh "tham quan" ngày càng nhiều, lý do cũng ngày càng khó đỡ.
Cô thì bảo đến mượn băng cá nhân, cô thì nói đến hỏi đường, cô lại bảo đến tìm thầy Triệu.
Còn có một cô đỉnh hơn, bảo là đến khảo sát môi trường khoa cấp cứu.
Khảo sát môi trường.
Phòng khám số 3 khu xanh thì có cái quái gì mà khảo sát?
Khảo sát xem bác sĩ trông như thế nào chắc?
Lục Thần hoàn toàn làm ngơ trước tất cả những trò này.
Đầu óc hắn bây giờ chỉ toàn là kiếm tiền và thăng cấp, hoàn toàn chẳng có hứng thú với chuyện gì khác.
Tập trung khám bệnh thôi.
Bận rộn đến tận mười hai giờ rưỡi trưa, bệnh nhân cuối cùng cũng thưa dần.
Lục Thần ngả lưng ra ghế, lấy điện thoại ra lướt tin tức.
Bình thường hắn không hay đọc tin tức, nhưng hôm nay rảnh rỗi không có việc gì làm nên tiện tay lướt xem thử.
Sau đó, hắn nhìn thấy một thông báo dự báo thời tiết của thành phố gửi tới.
[Đài khí tượng thành phố Giang Châu phát cảnh báo cam về mưa bão: Do ảnh hưởng của sự giao thoa giữa luồng không khí nóng và lạnh, dự kiến từ rạng sáng mai, thành phố sẽ xuất hiện mưa to đến rất to, cục bộ có mưa đặc biệt to, kéo dài khoảng 12 đến 18 tiếng. Đề nghị người dân chủ động các biện pháp phòng tránh.]



