Ngay khoảnh khắc nụ cười quỷ dị hiện lên, lòng bàn chân Mộ Dung Ngạo Thiên đạp mạnh vào hư không. Hắc châu trên đỉnh đầu hắn bất ngờ hóa thành một luồng lưu quang đen kịt bao bọc lấy cơ thể, cuộn lên thành những đám hắc vân cuồn cuộn, xé gió trốn chạy. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã vọt ra xa ngoài ngàn trượng.
"Ha ha ha, một chiêu mà lừa được tận hai lần! Đám ngu xuẩn các ngươi muốn giết ta sao? Nằm mơ đi!"
Chỉ sau vài nhịp lao đi, Mộ Dung Ngạo Thiên mang theo tiếng cười cuồng vọng đã hoàn toàn biến mất vào trong màn sương mù hỗn độn phía xa.
Bốn người Mạc Tiểu Bạch đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng vội vã tẩu thoát của đối phương mà sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng.




