Chiến ưng Dao Quang lượn quanh phế tích Vương thành người lùn vài vòng. Dù cách một quãng rất xa, luồng nhiệt nóng rực như dung nham kia vẫn phả đến hầm hập, khiến người ta vô cùng khó chịu.
Giáo hoàng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám mây hình nấm đang từ từ tan biến, nhìn về phía cửa ải ở đầu bắc hẻm núi.
Chợt hắn trông thấy một bóng người đang chật vật tháo chạy, bạch bào lem luốc bụi đất. Đó chính là một trong các thần vệ Quang Minh - Khoa Lâm!
Khoa Lâm hiển nhiên cũng nhìn thấy giáo hoàng.




