Đánh chén no nê một bữa hải sản nướng, các nữ hầu lại tiếp tục vui đùa. Có người ngồi cạnh nhau ngắm sao trời, cũng có người đuổi bắt trêu ghẹo lẫn nhau.
Ni Khả là cô nàng không yên phận nhất, cứ nằng nặc đòi véo cái đuôi tuyết nguyệt thỏ của Tuyết Nguyệt.
Thật ra, tỷ muội trêu đùa nhau thế này cũng là chuyện bình thường. Khổ nỗi cái đuôi thỏ kia được giấu kỹ dưới vạt váy ngắn chứ không hề lộ ra ngoài, thế nên yêu cầu của Ni Khả có phần hơi quá đáng, Tuyết Nguyệt đương nhiên không chịu đồng ý.
Nhưng làm sao cản được Ni Khả giở trò đánh lén!
Thế là Tuyết Nguyệt đỏ bừng mặt, giương cao bội kiếm hét lên đòi quyết đấu tay đôi với Ni Khả.
Ni Khả đắc thủ xong thì cười hì hì rồi nhanh chân bỏ chạy. Dưới vạt sườn xám xẻ cao, bờ mông cong vút nảy lên theo từng nhịp bước, dải lụa trước ngực cũng dập dềnh lắc lư.
Trăng lên đỉnh đầu.
Mọi người rốt cuộc cũng chơi đến mệt nhoài. Các nữ hầu tụm năm tụm ba nằm dài trên đệm, vừa nghe tiếng sóng biển vừa ngắm nhìn bầu trời đêm. Vài người đã kiệt sức, hai mắt díp lại sắp ngủ thiếp đi.
Lý Sát vỗ tay, ra hiệu cho các nàng dọn dẹp đồ đạc trở về Kiếm các.
Đưa mắt nhìn các nàng cưỡi độc giác thú bay lên không trung, Lý Sát không lập tức rời đi mà đạp lên bãi cát trắng ngập tràn ánh trăng, tiến về phía căn nhà đá của Tra Nhĩ Tư.
Căn phòng trống huơ trống hoác, góc tường chỉ có một tay nải cũ kỹ bọc bằng vải thô, buộc tạm bằng sợi dây thừng. Đây chính là toàn bộ gia tài của Tra Nhĩ Tư.
"Nghe đám trẻ tuổi bên ngoài cười đùa ầm ĩ cả đêm, tâm trạng đã khá hơn chút nào chưa?" Lý Sát tiện tay thắp sáng ngọn đèn dầu trên tường.
Trước đó tâm trạng của lão già này không được ổn cho lắm, cứ như kẻ sống dở chết dở chẳng chịu hé răng nửa lời. Bây giờ mượn chút sức sống thanh xuân của đám trẻ xua tan đi sự u ám, biết đâu lão lại xốc lại được tinh thần.
Ánh lửa tù mù chiếu rọi khuôn mặt đầy vẻ bất lực của Tra Nhĩ Tư: "Quá ồn ào. Nếu ngày nào các ngươi cũng tới, ta thà dọn ra sơn động ở còn hơn."
Lý Sát bật cười.
"Ồn ào một chút mới tốt, quá yên tĩnh lại dễ đâm ra suy nghĩ lung tung. Giờ thấy thế nào rồi, có thể trò chuyện một chút được chưa?"
"Ngươi muốn nói chuyện gì? Nếu là chuyện của ta thì thôi đi, chẳng có gì đáng nói, mà ta cũng chẳng buồn nói với ngươi."
"Ta muốn biết chuyện của giáo đình. Vì sao lại phải dời tổng bộ đến Ải Nhân hiệp cốc? Chuyện này chắc có thể cho ta biết chứ?"
Nghe vậy, Tra Nhĩ Tư im lặng hồi lâu, lâu đến mức Lý Sát cứ tưởng lão sẽ không trả lời. Thế nhưng, lão lại đột nhiên thốt ra một câu khiến Lý Sát kinh ngạc tột độ.
"Giáo đình sắp phân liệt rồi."
...
Lý Sát sững sờ!
"Phân liệt!? Ngươi không đùa đấy chứ!?"
Đó là giáo đình đấy!
Một thế lực sở hữu tổng lực chiến đấu sánh ngang ba đại đế quốc, vậy mà lại sắp sửa phân liệt khi chẳng hề có lấy một điềm báo nào sao!?
Tin tức này đối với hắn mà nói, chấn động chẳng kém gì việc sao trời sắp sửa rơi rụng!
Tra Nhĩ Tư thở dài thườn thượt, trên mặt ngập tràn vẻ cô liêu và sầu não. Dù vậy, lão vẫn lải nhải kể lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc cho Lý Sát nghe.
...
Năm trăm năm trước, thuở Quang Minh giáo đình vừa mới hưng khởi, tín ngưỡng của các tín đồ vô cùng thuần túy. Ngoài việc gieo rắc ánh sáng, làm phúc cho thế nhân ra thì họ chẳng hề có lấy nửa điểm tạp niệm.
Khi đó, các thần quan ai nấy đều chẳng khác nào thánh nhân. Vì truyền giáo, họ từng bước cắm rễ ở tầng lớp đáy xã hội, dựa vào trị liệu thuật để giành lấy sự yêu mến của dân chúng.
Chỉ là trong một trăm năm đầu tiên, tỷ lệ tử vong của các thần quan rất cao, nguyên nhân là do bị rất nhiều luyện kim tháp nhắm vào.
Bọn chúng không từ bất cứ thủ đoạn nào, từ vu oan, ám sát cho đến hạ độc... đủ mọi chiêu trò bẩn thỉu đều được luân phiên sử dụng.
Về sau, các đế quốc phát hiện ra sự tồn tại của thần quan có thể nâng cao tỷ lệ sống sót cho dân chúng, nên mới cho phép giáo đình tự thành lập lực lượng hộ vệ để bảo vệ chính mình.Bốn trăm năm sau đó, giáo đình bắt đầu điên cuồng mở rộng thế lực, trong đó Quang Minh thương hội lập công lớn nhất.
Bọn chúng mượn danh nghĩa thần quan, đưa nanh vuốt của giáo đình vươn tới mọi ngóc ngách trong ba đại đế quốc nhân loại.
Thế nhưng tín đồ ngày một đông, thành phần cũng dần trở nên hỗn tạp.
Hàng ngũ thần quan vốn là những tín đồ thuần túy, sau khi thành kính tín ngưỡng quang minh nữ thần sẽ nhận được Quang Minh thần lực, không quá phụ thuộc vào cây trồng sinh mệnh.
Nhưng Quang Minh thương hội lại khác, bọn chúng nhiễm quá nhiều thói đời thế tục, luồn cúi vụ lợi, tín ngưỡng chẳng còn thuần túy.
Bọn chúng bắt đầu dùng đủ loại thủ đoạn tiếp cận rồi từng bước thao túng các lãnh chủ, thu mua cây trồng sinh mệnh của họ, nhờ đó mà bước vào cảnh giới siêu phàm.
Nói cách khác, giáo đồ Quang Minh có hai con đường thăng cấp hoàn toàn khác biệt.
Về sau, nội bộ giáo đình dựa vào hai con đường này mà dần chia thành hai phe phái.
Một phái là mạch Quang Minh thần quan do giáo hoàng đứng đầu, lấy Quang Minh thần lực làm gốc.
Phái còn lại là mạch tài phán sở, chủ yếu dùng cây trồng sinh mệnh để đắp nặn sức mạnh, gần như toàn bộ đều là lực lượng siêu phàm thăng cấp mà thành.
Còn Quang Minh thương hội vì bản tính quá mức thực dụng, sặc mùi con buôn, nên bị toàn bộ thần quan đồng lòng phản đối và bài xích, cuối cùng đành phải cải tổ thành Quang Minh nghị hội.
Phe giáo hoàng thuộc phái ôn hòa, tài phán sở là phái cấp tiến, còn Quang Minh nghị hội thuộc phái thế tục.
Kể từ đó, ba phe phái nương tựa lẫn nhau, bề ngoài hòa hợp nhưng bên trong lại bằng mặt không bằng lòng.
Trước đây, Tinh Thần đế quốc giăng bẫy tàn sát lực lượng quang minh ở Bắc Cảnh, tài phán sở kiên quyết đòi nợ máu trả bằng máu, kết quả lại bị giáo hoàng đè xuống, thậm chí còn bí mật đạt thành thỏa thuận hòa giải với Tinh Thần đế quốc.
Nội dung đại khái của bản thỏa thuận là:
Tinh Thần đế quốc sẽ không tiếp tục nhắm vào lực lượng quang minh trên lãnh thổ của mình, đổi lại, nếu Tinh Thần đế quốc phát động chiến tranh quy mô lớn ra bên ngoài, giáo đình phải vô điều kiện phái hai ngàn thần quan tòng quân xuất chiến.
...
Nghe tới đây, Lý Sát mới bừng tỉnh ngộ.
Chẳng trách hoàng thất Tinh Thần đế quốc lại hai lần ngăn cản Thiên Ưng đại công, cấm ông đồ sát lực lượng quang minh tại Đông Cảnh, hóa ra là đã bí mật đạt thành thỏa thuận ngầm với giáo đình từ trước!
Cục diện lúc này đã quá rõ ràng, việc Tinh Thần đế quốc quét sạch lực lượng quang minh ở Bắc Cảnh, mục đích chủ yếu vẫn là nhổ tận gốc những tai mắt rình rập trong tối để chuẩn bị cho trận chiến khuynh quốc.
Hơn nữa, hành động này trên bề nổi còn có thể gõ đầu giáo đình một gậy, răn đe bọn họ phải biết an phận thủ thường, quả là mưu kế một mũi tên trúng hai đích.
Còn lý do Tinh Thần đế quốc chấp nhận hòa giải với giáo đình, chính là muốn dùng số lượng lớn thần quan thay thế cho ma dược trị liệu, bảo đảm tính mạng cho binh sĩ tới mức tối đa!
"Sau đó thì sao?" Lý Sát vội vàng gặng hỏi: "Sau đó đã xảy ra chuyện gì, giáo đình sắp phân liệt là thế nào?"
Bộ dạng hóng hớt chẳng ngại chuyện lớn của hắn khiến Tra Nhĩ Tư nhíu mày, thế nhưng lão vẫn tiếp tục kể.
...
Vốn dĩ sau khi đạt thành thỏa thuận hòa bình, Tinh Thần đế quốc cùng giáo đình đáng lẽ phải yên ổn trở lại.
Thế nhưng ngay lúc Bắc Cảnh đột nhiên bùng phát Hắc Xà ôn, giáo hoàng miện hạ lại đột ngột trút hơi thở cuối cùng, trở về với vòng tay của quang minh nữ thần.
Thế là tân giáo hoàng lên ngôi, nhưng điều vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người là, tân giáo hoàng lại thuộc phái cấp tiến!
Hắn không chỉ hủy bỏ nghi thức tang lễ công khai đáng ra phải có của lão giáo hoàng, mà thậm chí còn giấu giếm tin tức lão giáo hoàng qua đời, phối hợp với tài phán sở bí mật chuyển tổng bộ giáo đình tới Ải Nhân hiệp cốc!
Trước tình cảnh đó, Quang Minh nghị hội cùng một bộ phận đại thần quan cực lực phản đối, song tân giáo hoàng lại bắt tay với tài phán sở đè bẹp mọi tiếng nói phản đối.
Giờ đây, các nhân vật cấp cao của Quang Minh nghị hội đang ầm ĩ đòi tách khỏi giáo đình để hợp nhất với một thế lực gọi là Thánh Chiến liên minh, mưu đồ phát động một cuộc chiến tranh nhằm lập nên Đệ Tứ đế quốc!
...
Nghe xong tin tức chấn động này, Lý Sát thỏa mãn vỗ vỗ tay.Ái chà~
Đệ Tứ đế quốc!?
Đám người này đúng là gan to bằng trời, chuyện vậy mà cũng dám nghĩ tới!!
Ba đại đế quốc Tinh Thần, Thái Than, Ma Linh lập quốc đã hơn ngàn năm, thực lực hiện tại tuy chưa đến mức như mặt trời ban trưa, nhưng chắc chắn là vô cùng vững vàng.
Ma Linh thì khỏi bàn, vốn thiên về phòng ngự ma pháp, tự biến mình thành một con rùa sắt kiên cố, kẻ nào cắn vào cũng phải gãy cả răng.
Tinh Thần cũng chẳng phải dạng vừa, vài trăm năm qua đã dần dần mở rộng bờ cõi, lập thêm bốn đại cảnh Đông, Tây, Nam, Bắc.
Đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thực lực.
Bây giờ, chỉ dựa vào một nhánh tách ra từ giáo đình, cộng thêm một Thánh Chiến liên minh không thể lộ sáng mà đòi lập nên Đệ Tứ đế quốc, e rằng đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhắc tới Thánh Chiến liên minh, Lý Sát chợt nhớ đến đám thành viên tạp nham của bọn chúng.
Nào là quý tộc nhân loại, nào là tinh linh, thậm chí còn có cả Linh Duệ.
Khoan đã...?
Chẳng lẽ bọn chúng không hề có ý định chia cắt lãnh thổ từ ba đại đế quốc, mà muốn dựng lên một quốc độ mới ngay trên những vùng đất phi nhân loại khác tại Hoàn Tinh đại lục?
...
Vấn đề này nghĩ tới lại thấy đau đầu, vậy thì khỏi nghĩ nữa. Lý Sát hít sâu một hơi, giơ ngón tay cái lên tán thưởng Tra Nhĩ Tư.
Quả không hổ danh là cựu thần vệ Quang Minh, cũng chỉ có nhân vật thuộc hàng cao tầng giáo đình như lão mới nắm được những tình báo cực kỳ bí mật này.
Tổ tình báo của Khải Văn hiện giờ vẫn chưa đủ mạnh, dò la mấy tin tức vặt vãnh thì còn được, chứ đụng tới loại mật tin cỡ này thì tuyệt đối không có cửa.
Vấn đề hiện tại là...
Có nên công bố tình báo này ra ngoài hay không?



