Chương 275: Kiến thiết ngoại thành

[Dịch] Khai Hoang Lĩnh Chủ: Cuộc Sống Đế Quốc Nhàn Nhã

Tàng Thiên Mân

9.065 chữ

27-07-2026

Thư phòng trong lĩnh chủ phủ.

Lý Sát đang xem xét bản báo cáo mới nhất do sảnh thị chính gửi tới.

Tính đến hôm nay, chỉ riêng số lượng lĩnh dân bản địa đăng ký tham gia Thích Phong đại vũ đài đã lên tới hơn bốn trăm người.

Trên báo cáo còn đặc biệt ghi chú, Sương Đống lĩnh đã liên tục truyền tin về: Ngay trong ngày dán cáo thị, đã có vô số tự do dân trực tiếp đến hỏi han thủ tục đăng ký.

Dự kiến số lượng người ngoại địa đăng ký sẽ đạt đợt cao điểm đầu tiên trong mười ngày tới.

Về phần lĩnh dân bản địa, hai phần đăng ký giải thi đấu phàm nhân, tám phần chọn giải giải trí, hoàn toàn không có ai tham gia giải thi đấu siêu phàm.

Quả nhiên không khác mấy so với suy đoán của hắn.

Hiện tại, công dân Thích Phong về cơ bản đều đã bước vào cảnh giới siêu phàm sơ cấp, ba ngàn bộc tòng quân cũng vậy.

Nhưng bọn họ vẫn biết tự lượng sức mình, không chọn tham gia giải thi đấu siêu phàm vốn mịt mờ hy vọng chiến thắng.

Ở hạng mục giải trí, đông đảo nhất lại là cuộc thi khiêu chiến "Đại Vị Vương" và "Nại Tiên Vương", số lượng đăng ký chia đều năm năm.

Nhìn thấy con số này, Lý Sát cũng phải bật cười!

Nhưng ngẫm lại cũng phải.

Các giải đấu khác đều đòi hỏi kỹ năng chuyên môn nhất định, duy chỉ có hai trò này, thử hỏi ai mà chẳng có dạ dày và mông chứ?

Thế nhưng Lý Sát chỉ muốn nói rằng, bọn họ đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Ha hả...

Còn phải xem là ăn cái gì, và roi được làm bằng chất liệu gì đã!

...

Hắn đặt bản báo cáo xuống bàn, đứng dậy bước tới bên cửa sổ.

Bốn trăm người mới chỉ là khởi đầu.

Đợi đến khi cáo thị do Thích Phong thương hành dán ở khắp các lĩnh địa hoàn toàn lan truyền rộng rãi, con số này ước chừng sẽ tăng vọt lên gấp mấy chục lần không chừng.

Đây cũng là điều hắn muốn thấy, bởi vì Thích Phong đang rất cần nhân khí.

Thích Phong không giống những thành trấn khác, điều cần quan tâm không phải là "làm sao để sống sót", mà là "sống làm sao cho vui vẻ, náo nhiệt".

Hơn nữa, nghi thức mở thành lần trước chỉ mời giới quý tộc. Bọn họ trở về đều đánh giá rất cao Thích Phong, nhưng những lời tán dương ấy rốt cuộc cũng chỉ lưu truyền trong tầng lớp quý tộc mà thôi.

Tự do dân sẽ không vì vài câu khen ngợi của đám quý tộc mà dọn dẹp cả gia quyến chuyển đi, bọn họ cần phải tận mắt chứng kiến Thích Phong rốt cuộc có dáng vẻ ra sao.

Hàng vạn người tràn vào thành Thích Phong, lưu lại chốn này vài ba ngày, sau khi trở về, họ sẽ đem những điều mắt thấy tai nghe ở đây kể lại cho bất kỳ ai họ gặp.

Một người nói là bốc phét, mười người nói là tin đồn, nhưng đến một ngàn người cùng nói, đó chính là sự thật vững như sắt thép.

Đây cũng là điều hắn hằng mong đợi.

Dù sao Thích Phong cũng nằm ở tận cùng phía bắc của Bắc Cảnh, nếu không bày ra chút trò mới lạ, rất khó thu hút được sự chú ý của đông đảo tự do dân.

Thêm một điểm nữa, việc lượng lớn người ồ ạt tràn vào cùng một lúc cũng có thể tạo áp lực, kiểm tra khả năng vận hành của thành Thích Phong.

Sân bãi, ăn ở, nguồn nước, vệ sinh, an ninh bảo vệ... dùng quy mô dân số thực tế để kiểm tra xem còn có điểm nào thiếu sót.

...

Hắn trở lại bàn làm việc, trải ra một tấm bản đồ quy hoạch khu thành mới, bắt đầu tỉ mỉ rà soát từng hạng mục cơ sở hạ tầng cần khẩn cấp điều phối.

Lúc này, đợt năm ngàn căn nhà đá đầu tiên tại khu dân cư ngoại thành đã sắp sửa hoàn công. Lĩnh dân thực tế mới chỉ sử dụng khoảng ba ngàn căn, dư ra gần hai ngàn căn nhà đá đang để trống.

Hai ngàn căn nhà đá trống, mỗi căn nhét bốn mươi người vào trải chiếu ngủ dưới đất vẫn còn dư dả, như thế đủ sức chứa tới gần tám vạn người.

Nếu dựng thêm một loạt lều bạt quân dụng trải dài dưới chân tường thành, lại có thể tăng thêm vài ngàn chỗ ngủ nữa.

Cho nên, vấn đề chỗ ở quan trọng nhất hoàn toàn không cần lo lắng, đây cũng chính là sự tự tin khiến Lý Sát dám chơi một ván lớn như vậy.Vấn đề lương thực cũng dễ giải quyết, cứ để sảnh thị chính tổ chức nấu ăn tập trung vài ngày là xong.

Vấn đề lớn nhất có lẽ là nguồn nước.

Dù khu dân cư ngoại thành đã được lắp đặt hệ thống ống dẫn nước, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng đáp ứng đủ cho số dân hiện tại.

Mà trong thời gian diễn ra giải đấu, muốn đáp ứng nhu cầu dùng nước sinh hoạt cho mấy vạn người là điều không thể.

Lý Sát ngẫm nghĩ một lát, biện pháp tốt nhất là mở rộng con suối nhỏ thuộc nhánh sông Sậu Tuyết thành một con kênh lộ thiên.

Con kênh này sẽ chảy vòng qua bên ngoài tường thành, dẫn thẳng tới khu lữ quán tạm thời và sát bên khu vực thi đấu, trước mắt cứ bảo đảm nguồn nước sinh hoạt tạm thời đã.

Việc này khá đơn giản, chỉ cần điều hai con nham thạch giải đào một mạch qua đó, ở giữa bắc thêm vài cây cầu gỗ cho người dân qua lại, đoạn cuối nối thẳng vào hệ thống thoát nước của ngoại thành là xong.

Vấn đề vệ sinh cũng vậy, trước tiên cứ dựng một số nhà vệ sinh công cộng tạm thời ở bãi thi đấu và bên ngoài khu dân cư.

Dùng đường ống nối liền với hệ thống thoát nước thải chính của ngoại thành, sau đó đào thêm một hầm tự hoại cỡ lớn là có thể giải quyết êm đẹp.

...

Tiếp theo là vấn đề sân bãi.

Quảng trường trung tâm trên đại lộ Thập Tự ở nội thành có sức chứa giới hạn, dùng làm sân đấu chung kết thì được, chứ dồn tất cả các trận đấu vào đây thì chắc chắn không ổn.

Phương án tối ưu nhất là phải nhanh chóng xây xong quảng trường thành phố ở ngoại thành.

Vị trí của quảng trường thành phố vốn đã được chừa sẵn trên bản đồ quy hoạch ngoại thành, chỉ là tiến độ thi công bị xếp hơi lùi về sau.

May mà việc này cũng đơn giản, chỉ cần san phẳng mặt đất rồi lát nền đá lên là xong, có điều diện tích phải làm rộng một chút, loại có thể chứa được mấy vạn người cùng lúc ấy.

Trước đây, bộ công tượng đã dựa theo mô tả của hắn mà đo ni đóng giày, chế tạo riêng một bộ công cụ xây dựng bằng sắt cho nham thạch giải.

Trong đó có một loại gầu xúc, lồng thẳng vào chiếc càng lớn của nham thạch giải, tương đương với việc phóng to công năng chiếc càng của nó.

Cứ một lần kẹp rồi nhả, lượng đất bùn xúc lên được đã nhiều hơn gấp ba lần so với trước kia.

Lại có một loại lưỡi đẩy, mô phỏng theo kiểu dáng máy ủi đất ở Lam Tinh. Hơn nữa, lưỡi đẩy do bộ công tượng chế tạo khá lớn, có thể để ba con nham thạch giải dàn hàng ngang cùng nhau đẩy.

Có thứ đồ chơi này, việc san phẳng đất đai trở nên cực kỳ đơn giản, còn những chỗ lồi lõm nhỏ nhặt thì cứ để nông nô tự tay lấp lại.

Cuối cùng, lấy chiếc con lăn cỡ lớn được cải tiến từ ống sắt từng dùng để đầm đất sét khi đắp tường thành ra, lăn qua lăn lại hai lượt là hòm hòm.

Ban đầu khi thu phục nham thạch giải, hắn vốn chỉ định dùng chúng làm đội tiên phong phá trận cho quân đoàn ma vật, không ngờ đám cua này lại thích hợp làm xây dựng hơn.

Có chúng và Đại Vận, chỉ cần vài ngày ngắn ngủi là có thể làm xong quảng trường thành phố.

Tất nhiên, làm kiểu này thì trước mắt chỉ có một quảng trường trống trải. Đợi giải đấu kết thúc rồi từ từ tu sửa lại sau, dựng thêm vài cái đình nghỉ mát, trồng thêm dải cây xanh xung quanh để làm đẹp cảnh quan.

Có quảng trường thành phố.

Cộng thêm khu dân cư, khu công tượng, sân huấn luyện của ba đại quân đoàn, khu sinh sống của nông nô và khu chăn nuôi, hình hài của toàn bộ ngoại thành cơ bản đã thành hình.

Tiến độ thi công sau đó sẽ dồn toàn lực vào việc chỉnh trang lại lòng sông Sậu Tuyết.

Một là để chuẩn bị cho giải câu cá, hai là có thể xem như giai đoạn xây dựng đầu tiên của công viên ven sông.

Lý Sát rất thích câu cá, thế nên hắn vô cùng để tâm đến cái công viên ven sông này.

Trước kia do cần đất xây tường thành, bờ sông Sậu Tuyết đã bị đào xới đến mức chẳng ra hình thù gì, tính từ thượng nguồn trở xuống vài cây số đều là một mớ hỗn độn nát bét.

Bây giờ muốn chỉnh trang lại cũng rất đơn giản.

Dọc theo bờ sông, cứ cách một mét lại đóng một cột đá xuống làm điểm tựa, phía trên lát vài lớp nền đá, cuối cùng nối liền với bờ sông để tiến hành gia cố bề mặt.

Bờ sông cũng được san phẳng đôi chút, lát thêm một con đường đá rộng mười mét chạy dọc theo dòng nước, sau này ngồi trên đường đá câu cá sẽ vô cùng thuận tiện.

Đợi giải đấu kết thúc, sau này sẽ làm giống như quảng trường thành phố, lắp đặt thêm lan can, bồn hoa, đình nghỉ chân cùng các công trình làm đẹp cảnh quan khác.Chỉ có cột đá là hơi khó xử lý, phải sang phía Loạn Thạch lâm tìm những tảng đá khổng lồ đủ độ dài, đục thành hình trụ tròn rồi mới vận chuyển về.

Công đoạn này tốn nhiều thời gian nhất.

Nhưng lúc này, tính cả tuyết thỏ tộc thì tổng cộng đã có hơn ba ngàn bảy trăm nông nô, cộng thêm hơn hai trăm con tinh linh bụi bặm và ngạnh giáp phi trùng cùng nhau ra sức, chắc khoảng hơn nửa tháng là hoàn thành.

Bây giờ cách ngày thi đấu vẫn còn khoảng một tháng, chỉ cần không xảy ra biến cố bất ngờ, mảng cơ sở hạ tầng chắc chắn sẽ kịp tiến độ.

...

Cuối cùng là vấn đề an ninh.

Việc này thì hết cách, đành phải để thành phòng quân và bộc tòng quân lưu tâm nhiều hơn, đặc biệt là khu công tượng và khu nông nghiệp.

Còn về trật tự thi đấu, cứ để dân chúng Thích Phong tạm thời sắm vai tình nguyện viên.

Bảo bọn họ phổ biến luật pháp Thích Phong cho những người đến dự thi, chẳng hạn như nghiêm cấm phóng uế bừa bãi.

Kẻ nào vi phạm mà bị bắt quả tang, cứ trực tiếp tặng ngay một suất trải nghiệm "thử thách Chịu Roi Vương"!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!