Ngày thường hắn không đổi, là bởi những thứ đó đều là nhất thứ tính tiêu hao phẩm, đắt đến mức xót ruột, bình thường căn bản không dùng tới. Đổi sớm chỉ có lỗ vốn, chi bằng chờ đến lúc cần rồi hẵng đổi.
“Nếu tiền bối đã không cần, vậy thì...”
Nhậm Thanh Đồ khẽ cười, vừa định nói tiếp điều gì đó.
“Ầm!”




